Chương 34: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Bạch Thính Nghê hẹn Nghê Trân ở một trung tâm thương mại. Vốn định quay lại con phố phía sau trường đại học năm xưa để ôn lại kỷ niệm, chợt nhớ ra sinh viên đang nghỉ, các cửa tiệm cũng đều đóng cửa, cuối cùng hai người đến con phố sầm uất nhất trung tâm thành phố, vẫn còn vài quán cô thích ăn mở cửa.

Hai người tìm một tiệm đồ ngọt trang hoàng tinh xảo, trong không khí lan tỏa mùi thơm ngọt của cà phê và kem sữa. Thế nhưng, rõ ràng là món ngon cô hằng nhớ mong, vậy mà cô lại chẳng có chút khẩu vị nào.

"Ơ? Trước đây cậu ít nhất cũng ăn được hai phần, hôm nay sao thế? Cơm Nhật làm dạ dày cậu bé lại rồi à?"

Bạch Thính Nghê vô thức dùng nĩa chọc vào miếng bánh gato mềm xốp: "Hai hôm nay bố mình đổi món nấu đủ thứ ngon cho mình, cảm giác bữa trước còn chưa tiêu hóa xong."

"Thật ghen tị với cậu, có người nhà thương cậu như vậy."

Bắt được cảm xúc sa sút của cô ấy, Bạch Thính Nghê vỗ nhẹ lên tay cô: "Mùng Hai cậu có về nhà ngoại không?"

"Mình không muốn về, nhưng chị mình về rồi, nói muốn gặp mình, xem mình sống có tốt không, ăn một bữa cơm đoàn viên."

"Đừng miễn cưỡng bản thân, có chuyện gì lập tức gọi cho mình, bảo đảm chỉ đâu đánh đó, gọi là có mặt."

Nghê Trân bị cô chọc cười: "Mình lớn thế này rồi, yên tâm đi, ông ấy mà đánh mình thì mình chẳng biết chạy à?"

"Không nói mình nữa, nói cậu đi, cậu với Lương Kinh Phồn thế nào rồi?"

"Chẳng thế nào cả, còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi, đáng ghét!" Bạch Thính Nghê cố gắng để mình trông như không quá để ý, "Có lẽ chủ yếu là còn chưa sờ được cơ bụng, trong lòng hơi tiếc."

Nghê Trân không khách sáo vạch trần: "Trước mặt mình còn giả vờ cái gì?"

Bạch Thính Nghê đột nhiên xệ cả vai xuống: "Mình biết làm sao, chẳng rõ anh ấy lo lắng điều gì, có sức cũng không biết dùng vào đâu."

"Cậu phân biệt rõ với anh ta là yêu hay là h*m m**n cứu rỗi đang quấy phá không?"

"Tại sao lại hỏi thế? Mình tiếp xúc với bao nhiêu bệnh nhân rồi, đương nhiên phân biệt được."

"Thế à?"

"Mặc cậu tin hay không, ngay từ ánh nhìn đầu tiên thấy anh ấy, mình đã cảm thấy giữa mình và anh ấy sẽ có một câu chuyện."

Nghê Trân chống cằm, kéo dài giọng: "Ừm… phản ứng điển hình của chấn thương đang quấy phá đấy!"

"Mình có chấn thương gì chứ?"

"Vậy thì là phức cảm cứu thế!"

Bạch Thính Nghê: "Sao với người khác mình lại không có cảm giác này!"

"Vậy… hội chứng hiệp sĩ áo trắng."

"Im miệng!" Bạch Thính Nghê đưa tay bóp cổ Nghê Trân, "Mình thừa nhận được chưa, lúc đầu đúng là thấy sắc nảy lòng tham, sau đó càng ở cạnh càng thích."

Nghê Trân lộ vẻ mặt "quả nhiên là vậy": "Vậy giờ cậu tính sao?"

"Không tính sao cả, Bạch Thính Nghê mình, cầm lên được thì buông xuống được!"

"Được được được." Nghê Trân nâng cốc cà phê lên, "Nỗi khổ của tình yêu này không ăn cũng được."

Đêm giao thừa, nhà nhà đèn sáng, tiếng pháo nổ vang. Bạch Thính Nghê đứng lên ghế, dán câu đối xuân trước cửa nhà.

Câu đối trong nhà là Bạch Lương Chương tự tay viết, ông ngắm tác phẩm của mình, hỏi: "Thế nào? Thư pháp của bố có phải lại tiến bộ nhiều rồi không?"

Bạch Thính Nghê nhận lấy tấm hoành phi, nhìn bốn chữ "Hợp gia hoan lạc" viết bằng bút lông, bỗng nhiên nhớ đến dáng vẻ trước kia của Lương Kinh Phồn đứng sau bàn, cổ tay treo lơ lửng vận bút, nét bút như rồng bay phượng múa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!