Chương 24: (Vô Đề)

Người đàn ông khẽ ho một tiếng, vừa dọn dẹp lòng bàn tay và kẽ ngón tay: "Sắp xếp một ít đồ."

"Ồ…"

Bạch Thính Nghê nghe giọng anh, luôn cảm thấy có chút kỳ quái. Tuy ngữ điệu của anh không khác gì ngày thường, nhưng chất giọng khàn khàn ấy xuyên qua ống nghe, gãi lên vành tai cô.

Không hiểu sao khiến tai nóng bừng.

"Anh ốm à? Nghe giọng hơi khàn, còn cứ ho mãi."

"Không." Anh nói rất nhanh, giống như một sự nhấn mạnh.

"Ồ, hôm nay anh không phải nói sẽ mang sách qua cho tôi sao?"

"Ừ, chiều tôi qua."

"Thế lúc anh tới tiện đường mua giúp tôi một lọ Vân Nam Bạch Dược nhé?"

"Cô bị thương à?"

"Ừm… một chút vấn đề nhỏ thôi."

"Được, lát gặp."

"Ừm ừm."

Sau khi cúp điện thoại, người đàn ông dùng đốt ngón tay quẹt lên màn hình, nhìn cái tên trong lịch sử cuộc gọi, nhìn chăm chú vài giây, rồi rũ mắt, "tách" một tiếng, cài lại khóa thắt lưng.

Bạch Thính Nghê nhảy lò cò mở cửa, bóng dáng cao lớn của người đàn ông xuất hiện sau cánh cửa. Trên tay anh ôm một thùng giấy. Thùng giấy được dán kín, không nhìn ra bên trong là gì.

Cảnh tượng này vô cớ trùng khớp với một loại mong đợi thầm kín nào đó trong lòng cô, khiến tim đập nhanh.

"Vào đi." Bạch Thính Nghê nghiêng người, nhường lối.

Lương Kinh Phồn đặt thùng xuống bàn trà, nghe thấy tiếng "cộp cộp", quay đầu lại thấy cô đang "đứng một chân như gà trống" bèn hỏi: "Chân cô sao vậy?"

"Bị trẹo một chút."

"Là hôm qua ở nhà tôi bị trẹo à?"

Lời vừa dứt, không khí dường như ngưng lại trong thoáng chốc. Hai người đồng thời nhớ tới chuyện đó. Bạch Thính Nghê có chút không tự nhiên.

Biểu cảm của Lương Kinh Phồn cũng không hiểu vì sao có phần kỳ quái.

"Ừm… chắc là vậy, lúc đó không thấy đau lắm, hôm nay lại sưng lên."

Anh đưa thuốc mang theo cho cô, "Chỉ xịt thuốc là được sao? Hay tôi đưa cô tới bệnh viện xem một chút."

"Không nghiêm trọng, nghỉ ngơi hai ngày chắc là ổn."

Cô xua tay, chuyển sự chú ý sang chiếc thùng: "Anh giúp tôi bê nó vào phòng nhé."

Loại sách này mà để ở phòng khách, lát nữa bố mẹ về nhìn thấy thì quá ngượng.

"Được."

Anh không hỏi thêm, ôm thùng theo sau bóng dáng cô nhảy lò cò vào phòng ngủ. Đặt thùng sách lên bàn học trong phòng ngủ, tay áo anh vô tình chạm phải hai nén hương rơi rải rác. Hai nén hương mảnh lăn xuống, rơi trên sàn gỗ gãy làm đôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!