Chương 23: (Vô Đề)

Không biết có phải là ảo giác của cô hay không. Thái độ của Lương Kinh Phồn khi ở bên cô ngày càng tùy ý hơn. Tuy trước đây hai người cũng vì đủ loại nguyên nhân mà có qua lại, cũng có những tương tác đơn giản. Nhưng anh từ đầu đến cuối vẫn giữ lễ nghi cơ bản. Cho dù thỉnh thoảng nói đùa, cũng luôn dừng lại trong một mối quan hệ xã giao an toàn, không vượt quá giới hạn. Điều đó khiến người ta có cảm giác dường như rất dễ đến gần anh, nhưng thực tế lại vẫn cách anh rất xa.

Nhưng bây giờ thì khác rồi. Anh sẽ nói vài câu đùa tinh tế, sẽ chủ động kéo gần khoảng cách xã giao giữa hai người. Trong lúc ở bên nhau nhiều thêm một tia cảm giác mơ hồ xóa nhòa ranh giới, một thứ ám muội ẩn ẩn hiện hiện.

Bạch Thính Nghê lái xe, hạ cửa kính xuống. Gió đêm đầu thu mang theo chút se lạnh ùa vào, xua tan nhiệt độ nơi gò má. Chỉ có trong lồng ngực, trái tim đang đập kia, từng nhịp từng nhịp, khẽ gõ lên cánh cửa.

Cách hai ngày, Bạch Thính Nghê chuẩn bị đến Lương Viên thăm Nghê Trân. Trước khi ra ngoài, cô đứng trước gương soi một lượt. Nhìn trái nhìn phải, bỗng cảm thấy có hơi quá giản dị. Cô lục tung tủ quần áo lên, cũng không tìm được bộ nào ưng ý. Trên giường chất đầy quần áo cô lôi ra.

Cuối cùng, cô tùy tiện chọn một chiếc áo len thêu hoa màu cam đỏ, phối cùng một chiếc váy, búi một búi tóc tròn có thể gọi là hoàn hảo, còn tiện tay uốn nhẹ hai lọn tóc mai bên cạnh, hớn hở ra cửa.

Nghê Trân vừa thấy cô liền nhìn từ trên xuống dưới một lượt. Bạch Thính Nghê bị nhìn đến mức vừa xấu hổ vừa tức, lao tới cù cô ấy, "Sao lại nhìn mình như thế!"

"Chậc chậc." Cô ấy mang vẻ trêu chọc, "Từ bao giờ đến gặp mình mà cậu còn phải nghiêm túc sửa soạn như vậy."

"Làm gì có! Chỉ là trang điểm một chút thôi." Cô biện bạch.

"Hừ hừ, hồi mình mới quen cậu, mùa thu đừng nói là mặc váy, vừa chớm đông cậu đã mặc quần giữ nhiệt rồi, rồi chúng ta còn đùa trong ký túc xá rằng: "Tổng giám đốc bá đạo bế cậu lên ném lên giường, lột áo ngoài của cậu ra, lộ ra bên trong là áo len, áo thu, áo giữ nhiệt…""

"Ha ha ha ha ha ha." Bạch Thính Nghê cười ngả vào người Nghê Trân, "Chẳng phải vì trời còn chưa lạnh sao? Thật là, nói mình thành cái gì thế."

Nghê Trân cười lạnh một tiếng, "Nói đi, lát nữa có phải cậu còn đi gặp Lương Kinh Phồn không."

Bạch Thính Nghê cười hì hì, giơ chiếc túi giấy trong tay lên, "Chỉ là đi trả đồ cho anh ấy thôi."

"Mình biết ngay mà!"

"Mình cũng mang quà thăm cậu đấy!"

Lúc Nghê Trân mở quà, Bạch Thính Nghê liếc nhìn cổ chân sưng cao của cô ấy, hỏi vào chuyện chính, "Chân cậu rốt cuộc là bị sao vậy?"

Nghê Trân lắc lắc cổ chân, sắc mặt trở nên rất khó coi, đơn giản nói qua đầu đuôi sự việc.

Nghe xong, Bạch Thính Nghê dúi vào người cô ấy nói: "Hu hu hu Trân Trân quả nhiên là bạn thân nhất của mình, mình! mãi! mãi! yêu! cậu!"

Nghê Trân ghét bỏ đẩy đầu cô ra, "Được rồi, đừng làm bộ nữa."

Tháo lớp bao bì cuối cùng, mở lớp hút chân không. Một vật mềm màu trắng trực tiếp bật văng lên mặt Nghê Trân. Sau khi phản ứng lại đó là gì, cô ấy khựng lại.

Nghê Trân xoa xoa chiếc gối trong tay nói: "Sao cậu biết mình đang tìm cái gối này."

Bạch Thính Nghê tức tối nói: "Lần trước ngủ chung giường với cậu, một đêm cậu xoay mấy vòng! Bụng mình ít nhất chịu ba lần cậu lấy đầu húc vào, hồi ở ký túc xá cậu cũng thế, không ngủ được gối phù hợp là hôm sau ngủ loạn hết cả lên."

"Nghê Nghê…"

"Ôi ôi ôi, cậu đừng có cảm động đến rơi nước mắt đấy nhé." Bạch Thính Nghê nói giọng thiếu đòn.

Đỗ Anh từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy cảnh này, chuông cảnh báo trong lòng reo inh ỏi, cũng lại gần.

Bạch Thính Nghê thấy có người đến, vội vàng ngồi ngay ngắn.

Nghê Trân giới thiệu hai người với nhau.

Bạch Thính Nghê lễ phép mỉm cười, đưa tay ra: "Cảm ơn chị đã giúp đỡ, hôm khác cùng ăn bữa cơm nhé."

Đỗ Anh bắt tay cô.

Người phụ nữ trước mặt khóe mắt chân mày toát ra một luồng sức sống tươi mới, là cảm giác khí huyết dồi dào rất khỏe mạnh, khiến cô ta, một người quanh năm đi lại ban đêm cũng cảm thấy như nhìn thấy mặt trời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!