Đốt ngón tay đang siết cổ tay cô nóng rực, không biết ngọn lửa từ đâu tới, từ biểu bì chui vào những dây thần kinh nhỏ li ti, rồi thiêu đốt khắp nơi.
Lồng ngực anh phập phồng rất nhanh, ý chí và bản năng giằng co lặp đi lặp lại. Đến mức gần như biến thành chuyển động chậm kiểu hoạt hình khung hình cố định.
Mà cán cân trong lòng cô cũng đang dao động. Trái tim trong lồng ngực đập dữ dội. Cô nhìn người đàn ông trước mặt.
Thực ra người nhà họ Lương về mặt ngoại hình đều thiên về kiểu có tính công kích, Lương Kinh Phồn khi không biểu cảm trông vô cùng lạnh lùng, có cảm giác rất khó tiếp cận, nhưng khí chất cá nhân của anh lại dung hòa rất tốt điểm ấy.
Làn khói xanh mờ ảo bay giữa hai người, gương mặt anh ẩn trong đó, hư hư thực thực. Đúng lúc ấy, một tia chớp nữa xé ngang bầu trời, chiếu sáng khuôn mặt đường nét rõ ràng kia.
Cô bị anh kéo đến mức gần như nửa quỳ trên thảm, ngẩng đầu nhìn anh. Mi mắt anh rủ xuống mỏng mảnh, thậm chí có thể nhìn thấy mạch máu xanh nhạt. Anh cứ như vậy nhìn chằm chằm vào môi cô, trong mắt có thứ d*c v*ng sâu thẳm, đặc quánh tràn ra.
Hất tay anh ra?
Hay thuận theo anh?
Cô cảm thấy mình đã bị mê hoặc.
Nhưng rất nhanh, không cần cô phải lựa chọn nữa.
Có lẽ lý trí đã thắng bản năng, anh đột ngột buông tay cô ra, thấp giọng nói một câu: "Xin lỗi, thất lễ rồi."
–
Bạch Thính Nghê về đến nhà đã chín giờ. Diệp Xuân Sam đang bận chuẩn bị bài giảng cho ngày mai, Bạch Lương Chương thì chuẩn bị xuống lầu đổ rác.
Thấy cô giờ này mới về liền hỏi: "Đi chơi đâu thế?"
"Có một người bạn không khỏe, con đi giúp chút việc."
"Ăn tối chưa?"
"Chưa ạ."
"Trong tủ lạnh có phần cơm để cho con, tự lấy bỏ vào lò vi sóng hâm lại."
"Vâng."
Ăn xong rồi tắm rửa, cô nằm lên giường nhắm mắt dưỡng thần.
Nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo, cô vẫn luôn nghĩ về chuyện của Lương Kinh Phồn. Không biết anh thế nào rồi. Sau khi anh bước chân loạng choạng vào nhà vệ sinh, cô cảm thấy mình không thích hợp ở lại nữa, vì vậy thu dọn sách và hương dây rơi dưới đất rồi rời đi.
Cô lấy điện thoại ra, tìm đến WeChat của anh đã bị đẩy xuống rất dưới. Ảnh đại diện của anh là một cụm rêu xanh xanh, lông xù mọc trên đá.
Moments chỉ có một nội dung.
Là một đàn cá bơi lội trong bể thủy sinh đẹp đẽ.
Phóng to đoạn video ấy, từ phản quang trên mặt kính, cũng chỉ có thể thấy một bóng người rất mờ. Thoát khỏi Moments của anh, lại mở trong album ra tấm ảnh Chân Chân khoe dây ngũ sắc gửi cho cô.
Phóng to nhìn bàn tay anh, là một bàn tay rất đẹp.
Bây giờ, trong đầu hiện lên cảnh anh dùng đôi tay ấy lật xem những cuốn sách kia. Lại nghĩ tới lúc anh dắt tay mình về phía đó, cô vậy mà không rút tay lại ngay lập tức, thậm chí còn do dự.
Sâu trong lòng, dường như cũng không hề kháng cự. Bạch Thính Nghê đột ngột úp điện thoại xuống gối, như bị giật mình, ôm gối vùi cả mặt vào đó.
Một lát sau, cô lại nghĩ đến vài chuyện khác, ủ rũ thở dài. Trong lòng có một cảm xúc khó hiểu muốn được giãi bày. Cô mò điện thoại từ dưới gối ra, muốn nói chuyện với Nghê Trân vài câu.
Nhưng mở khung trò chuyện lại cảm thấy không biết bắt đầu từ đâu. Rèm cửa bị gió đêm thổi tung, lớp sa trắng nhẹ nhàng lay động. Mấy nén hương dây đặt trên tủ đầu giường bị thổi lăn, cô vội đưa tay giữ lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!