CHAP 22
Hanah bực bội vừa đi vừa lầm bầm, Sam và Alex mặt thì đơ ra chả hiểu mô tê gì cả nên đành đánh liều hỏi luôn.
_Cái tên đó làm gì mày mà chạy lại nắm tay rồi còn ôm mày nữa, cầu xin thứ tha gì nữa ấy hắn làm chuyện có lỗi với mày hả.
_Không có
- Hanah trả lời dứt khoát thở dài rồi bỏ đi.
_Vậy sao...
- Alex tiếp tục câu hỏi của mình.
_Chỉ là, tao ghét hắn thôi
- Hanah hờ hững nói.
_What... cái gì??? Chỉ là mày ghét hắn thôi mà hắn phải làm vậy hả?? Không thể nào chứ... lí do vô duyên vậy
- Alex mắt chữ O mồm chữ A nhìn nó.
_Mặc kệ tao, tao rất ghét những tên như hắn, còn cái chuyện mà hắn xin tao tha thứ thì tao không biết. Chắc là thấy tao đẹp quá nên vậy rồi, hố hố
- Hanah vừa nói vừa giở giọng cười man rợ ra.
_Dù gì cũng phải có lý do chứ. Tự nhiên làm vậy, vô duyên lắm à
- Alex nói.
_Ai biết, nói trước tao sẽ không tha thứ cho hắn đâu, tao ghét hắn phải nói là hắn không bằng 1/10 của "cậu bé Bồ Công Anh" nữa
- Hanah bâng quơ nói, vô tình cô gợi lại kí ức trong lòng mình.
_Tới bây giờ mày vẫn nhớ cậu bé ấy à
- Alex thấy con bạn mình thoáng buồn nên hỏi an ủi.
Hanah không nói gì chỉ lẳng lặng quay đầu đi. Hồi ức về 14 năm trước lại hiện ra ...
14 năm trước..~-~
Một cô bé mặc chiếc đầm hồng xinh xắn, trên tay cầm 1 bông hồng nhỏ từ từ chạy lại bên mẹ.
_Mẹ thấy bông hồng của bé Hanah đẹp hông??
- đôi mắt cô bé long lanh nhìn người mẹ chờ đợi câu trả lời.
_Đẹp lắm
- mẹ cô bé mỉm cười nói nhìn cô bé. Sau đó, bà nắm tay cô bé dắt ra khu vườn nhỏ sau nhà, tay bà chỉ về nơi những cánh bồ công anh đang dần bay theo cơn gió đi xa: Con xem, chúng rất đẹp phải không nào.
_Woa... đẹp quá mẹ ạ. Chúng là cái gì vậy mẹ??
- cô bé vui vẻ mỉm cười, ngây thơ hỏi mẹ.
_Chúng là bồ công anh đấy con ạ, con thấy chúng bay cao không
- mẹ cô bé mỉm cười trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!