CHAP 20
Vừa về nhà là Hanah đã phóng thẳng lên phòng và nằm 1 đống. Alex và Sam thì hơi thắc mắc "Mọi hôm nhỏ này quậy lắm mà ta... sao hôm nay hiền gúm"... rồi Sam với Alex cũng bỏ về phòng nghỉ ngơi.
Hanah lúc này trong phòng nằm ngẩm nghĩ.."Vui quá... vừa quen được bạn mới, gặp lại ku Tyn với lại vừa vào lớp là được cô giáo xinh đẹp chủ nhiệm nữa chứ ... CHỈ CÓ ĐIỀU..." khuôn mặt đang vui vẻ bỗng xụ xuống khi Hanah nghĩ tới mấy tên khỉ đó... ĐẶC BIỆT LÀ... khuôn mặt đểu cáng của "tên đó" ..... Hanah mặt tức giận "Grừ... Dám đá đểu bà à cái "con khỉ tóc đỏ mỏ chu" kiaa nhớ mặt nhà mi đấy ... dám nói bổn cô nương là Osin... rồi còn làm mất mặt ta trước "bàn dân thiên hạ" "...
Hanah tức giận, lấy 2 tay đan vào nhau bẻ "rắc rắc" miệng thì lẩm ba lẩm bẩm như người mất hồn. Sam và Alex sau khi tắm rửa thay đồ xong liền tính qua rủ Hanah đi chơi... thì đột nhiên trông thấy cái cảnh tượng "đáng sợ" của con bạn mình .... cứ y như người tự kỷ xổng chuồng ...
Nhưng rồi do quá "sợ hãi" nên 2 bà kia đánh liều bay vào phòng nó luôn. Đứa thì nắm tay, đứa thì nắm cẳng Hanah đè lên giường rồi truy hỏi, khóc than ....
_Ôi mẹ ơi.... ôi má ơi... ôi trời ơi.... ôiiiiiii..... con Hanah nhà tui đâu gòi... ông trời ơi .... Sao ông nỡ bất công ... hjx hjx ... bắt hồn bé Hanah "êu vấu" của tui "dzìa" trời òi còn quăng cho tui con nhỏ điên này nữa... huhuhu
- Alex sổ 1 tràng khóc than vào mặt nó.
_Mày làm cái trò gì vậy hả bé Alex... mày nói ai là con nhỏ điên hả có tin tao xử đẹp mày hông ???
- Hanah chu mỏ giận dỗi giơ nắm đấm lên dọa.
_Ông trời ơi.... cảm ơn ông đã nghe lời thỉnh cầu của con... huhuhu ... mày bị gì làm tao sợ quá ... cứ lầm bầm như mấy con tự kỷ ....
- Alex nghe thấy Hanah trả lời thì lièn ôm con bạn mình xụt xùi kể lễ.
_Haizzz.... mày cứ lo xa... Tao chưa có chết đâu... Tao phải ăn hết tất cả món ăn trên thế giới này thì tao mới bằng lòng nhắm mắt [tròi ôi... ckị nài còn hơn heo ].
_Thôi 2 đứa bây cứ tàm xàm ba láp quài... đi bar chơi coi... lâu rồi hông đi ... tao "thiếu hơi" sàn nhảy quá với lại lúc nãy thằng Tyn có gọi bảo mình ra đó chơi với nó
- Sam chen vào cắt lời.
_Ôkê.... đi thì đi để tao chuẩn bị cái đã
- Hanah tán thành.
Sau 5 phút chuẩn bị, 3 nàng nhà ta bước ra, mỗi người khoác trên mình bộ trang phục khá tinh tươm nhưng rất cá tính. Sam chọn ình chiếc áo ba lỗ đen in hình đầu lâu ở giữa, bên ngoài khoác lên chiếc áo khoác đen, chiếc quần jean lửng màu đen sậm. Hai tay đeo những chiếc vòng màu đen bản to khá kì quái, trên cổ đeo 1 2 sợi dây chuyền đính cườm đen. Trái ngược với Sam, Alex chọn ình chiếc áo ống trắng tinh và chiếc quần bí trắng dài gần tới đầu gối khá tinh nghịch, cô mang thêm 1 đôi giày ống trằng cao 2 tấc [ú chu choa diện ghê luôn hà mấy chị nhà ta điệu quá ]. Khác với 2 bạn mình, Hanah chọn ình bộ trang phục khá đơn giản, cô mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng in hình cờ U.S.A, phía dưới áo được Hanah cột lên, hở cả rốn, cô chọn 1 chiếc quần bò bạc màu, 2 tay đeo mấy loại vòng bản to.
Vừa chuẩn bị xong cả 3 dzọt lẹ xuống lấy xe phóng tới bar. Nhưng 1 điều kì lạ xảy ra, đó là các cô không đi moto như mọi ngày ... mà lại chạy xe đạp [ui má ui... mấy chị phải chơi khác ng mới chịu hả ]. Trong 15 phút tụi nó đã tới bar. Cái quán bar khổng lồ sừng sững trước mắt[1 trong những quán bar lớn nhất của đất Đài Loan mà lị ]
Vừa vào quán bar thì tụi nó phải vật vã kiếm chỗ của Tyn, thì đúng lúc đó điện thoại của Hanah reo lên. Hanah vừa bắt máy thì đầu dây bên kia đã nghe thấy tiếng của Tyn đang la ó đập phá, Hanah, Sam và Alex xụ mặt xuống nhìn nhau "Haizzz thằng nhóc say bét nhè rồi... kêu tới cho đã mà không đợi bè đợi bạn gì cả". Rồi 1 giọng trầm ấm vang lên.
_Các cô tới phòng số 113 đi, trên lầu 2 [đù tên phòng đẹp nhỉ , quán bar mà cứ như khách sạn =)) ]
- không ai khác là giọng của anh David nhà ta đấy.
_Ôkê... tụi tui lên liền đợi 1 chút đi
- Hanah trả lời dứt khoát.
_Nhanh lên nha bé HEO... tui đợi cô đó
- David cười nhẹ ở đầu dây bên kia
Nghe tiếng cười của David, mặt Hanah đỏ bừng rồi lắp bắp nói trả: Xí xí.... gọi... gọi ai ... là .. là he.. heo hảaaaaaa.
David dập máy bỏ ngang xương. Rồi David nhớ lại câu nói lúc nãy Hanah nói mà không kềm chế được thầm nghĩ rồi cười to "Chắc cô ấy đang xấu hổ nhỉ... không biết khuôn mặt cô ấy lúc đó thế nào nhỉ?? muốn nhìn thấy quá".... Vừa suy nghĩ xong David chợt giật mình lắc đầu nguầy nguậy dập tắt cái ý nghĩ của mình "... Không được ... cô ta là heo là heo.... mày không thể thích cô ta được David ơi"... vừa tiêu tan được cái ý nghĩ đó thì trong đầu David lại hiện lên khuôn mặt của nó:
lúc nó ăn nhìn rất ngố, lúc nó cong mỏ cãi lại nhìn rất bướng bỉnh, còn lúc nó cười ... rất.. đáng yêu ... phải không nhỉ?? Còn lúc nó xấu hổ thì như thế nào ta?? .... 1 loạt ý nghĩ của hắn về nó ngày càng sâu sắc. Mặc dù hắn với nó ít cãi nhau [ vì hắn ít nói mà ] nhưng mỗi lần cãi với nó thì hắn hông quên được. Từng lời của nó hắn đều nhớ rõ. Hắn thoáng đượm buồn, vì hắn chưa bao giờ làm nó cười. Hắn vừa suy nghĩ vừa cười tươi, rồi vừa lắc đầu xua tan ý nghĩ đó. Từng hành động của hắn lúc này chẳng khác nào 1 tên hề, 1 tên khờ. Mọi người trong phòng đang phải cản Tyn đập phá nhưng khi quay lại thấy hắn ngồi thần ra cười, người nào người nấy đều thắc mắc tột độ "Chuyện gì mà có thể làm cho cái người có "tâm hồn băng giá" đó trở nên ấm áp như vậy??"
Tụi nó lúc này hồng hộc chạy lên lầu 2, đứng trước cửa mà nghe tiếng đập bễ đồ "xoảng xoảng"... Hanah bực dọc khi thằng ku em của mình quậy phá như vậy. Cô liền giáng 1 cú đá vào cửa... Thế là cái cửa "không cánh mà bay" bật tung ra. Mọi người trong phòng giật mình quay lại xem cái tên nào vừa "phá hoại" chốn này.
Hanah, Sam và Alex bước vào trước sự ngạc nhiên của mọi người. Chẳng nói gì cả, Hanah lại chỗ của Tyn nắm áo thằng nhỏ lên, giáng 2 cú đấm vào khuôn mặt baby của Tyn. Mọi người há hốc nhìn, cái đám fan club của Tyn bức xúc bay vào can.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!