Chương 52: (Vô Đề)

Tôi bị ánh mặt trời chói mắt đánh thức, mở mắt ra, Hạ Trường Ninh đang dựa vào đầu giường xem tạp chí. Chắc hắn đã tắm rửa rồi, râu ria đã cạo sạch. Căn phòng cũng đã dọn dẹp sạch sẽ, những chai lọ trồng dây leo trên bệ cửa sổ đã không còn nữa, bây giờ nhớ lại vẫn thấy đau lòng.

Hồi đó khi đi chợ hoa, mấy cây hoa này được xếp đầy ghế sau. Dọc đường đi tôi cứ nhìn về phía sau, bắt hắn lái xe thật chậm vì sợ làm vỡ, kết quả lại bị tôi ném vỡ hết như ném mấy hòn đá.

Thấy tôi đã tỉnh, hắn đặt tờ tạp chí xuống rồi mỉm cười: "Tỉnh rồi à? Mắt sưng lắm, để anh lấy túi đá chườm cho em".

Hắn đứng dậy lấy túi đá trong ngăn đá ra. Tôi lắc đầu nói: "Em đi vệ sinh". Chân không cử động được, giờ tôi mới nhớ chân mình đã bị thương.

Tôi trừng mắt nhìn hắn rồi cúi xuống cởi băng gạc. Hạ Trường Ninh ngăn tôi lại rồi bế tôi lên: "Ngốc! Bao nhiêu mảnh thủy tinh trên mặt đất như thế mà không nhìn thấy à?"

Tôi không nói gì. Trách ai được?

Ngồi trên bệ rửa tay xong tôi cúi đầu tháo băng, lòng bàn chân bị rách một vết, tôi nhón mũi chân tập tễnh đi ra ngoài.

"Bảo em đừng đi!" Hắn đỡ tôi rồi bế tôi lên giường, sau đó lấy Vân Nam bạch dược cẩn thận rắc lên vết thương rồi băng bó lại.

"Chân em tê hết rồi, anh trói em suốt một đêm à". Tôi lại bắt đầu tủi thân.

Hạ Trường Ninh ngẩng đầu nhìn tôi, bàn tay hắn nhẹ nhàng xoa bóp cổ chân cho tôi rồi nói: "Thế này đỡ hơn chưa?"

"Ừ".

Tay hắn xoa bóp nhẹ nhàng, còn chuyên nghiệp hơn mấy nhân viên mát xa chân, từ gót chân cho tới đầu gối đều được xoa nhẹ nhàng. Tôi dứt khoát nằm xuống để hắn hầu hạ. Nhìn hắn cúi đầu chăm chỉ bóp chân cho tôi, đột nhiên tôi nghĩ, sao tôi không còn tâm trạng cãi nhau với hắn nữa nhỉ?

"Em muốn gặp Đinh Việt".

Hắn dừng tay lại nhìn tôi: "Vần còn nhớ Đinh Việt à?"

"Đúng vậy, em muốn biết anh ấy yêu em hay yêu Ngũ Nguyệt Vi! Á, đau!" Tôi cầm quyển tạp chí đập lên đầu hắn.

Hạ Trường Ninh sầm mặt không nói gì, một hồi sau mới lên tiếng: "Được".

"Em muốn gặp riêng anh ấy, anh ấy tới thì anh ra ngoài".

"Cái gì? Không được!"

Tôi nhìn hắn không nói gì. Hai chúng tôi cứ nhìn nhau như thế, không ai chịu nhường ai. Tôi nhìn Hạ Trường Ninh rồi cười, cầm tạp chí tiếp tục đọc.

Hắn bóp chân cho tôi xong nói: "Để anh lấy bữa sáng cho em".

"Không cần". Tôi đặt tạp chí xuống rồi quay sang một bên ngủ.

"Ăn xong ngủ tiếp".

"Không ăn".

Một lúc sau tôi nghe thấy Hạ Trường Ninh nói: "Em đừng nói với anh là cơm trưa em cũng không ăn đấy".

Hắn nói thế khiến tôi hạ quyết tâm, tôi cười nhạt: "Nói đúng đấy, cơm trưa em cũng không ăn".

"Muốn tuyệt thực?"

"Ừ".

Cả người tôi bị hắn lật lại, tôi thấy gương mặt hắn vô cùng căng thẳng, ánh mắt hiện lên vẻ đau thương. Tôi nhìn hắn không hề sợ hãi. Không phải tôi trẻ con, hắn giết người phóng hỏa rồi nói xin lỗi là xong sao? Hắn không xác định được tình cảm của tôi nên dùng Dật Trần để chọc tức tôi, còn giúp Đinh Việt nói dối tôi, hắn có nghĩ tới cảm nhận của tôi không? Bây giờ mà không kiên trì địa vị sân nhà của mình thì sau này thế nào?

Tôi còn cơ hội vùng lên không?

"Không ăn thì không ăn, nếu không ổn thì anh truyền nước cho em". Hạ Trường Ninh nổi giận nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!