Ngủ một giấc tỉnh dậy, trước mắt là một quầng sáng mông lung. Tôi giật mình vì nghe thấy tiếng ngày rất nhỏ, lập tức phản ứng lại và nhớ lại chuyện xảy ra lúc ban ngày. Quay sang nhìn hắn, đường nét trên gương mặt nhìn nghiêng của hắn rất dễ coi. Gương mặt hắn xương xương, nhìn nghiêng thấy sống mũi rất thẳng, cằm hơi nhô ra ngoài. Tôi ghé sát lại gần nhìn hắn, lông mi không dày nhưng rất dài.
Tôi cố gắng khống chế ngón tay mình, không được làm bậy, bao nhiêu huyết án cũng vì làm bậy mà ra.
Tôi quan sát hắn từ một khoảng cách rất gần, nghĩ đủ mọi cách để báo thù hắn, dùng bút kẻ lông mày hay son môi vẽ gì đó lên mặt hắn, hoặc... tôi len lén xuống giường, lấy áo ngủ của hắn mặc lên người mình.
Tôi quan sát phòng ngủ một lúc, ở đây rất ít quần áo, dường như Hạ Trường Ninh không quen để quá nhiều đồ đạc ở nơi khác. Trong tủ cũng trống không, áo ngủ của hắn cũng là lấy trong va li ra. Tôi cười thầm, rón rén kéo va li của hắn ra ngoài. Đi một bước lại quay đầu nhìn hắn, gã này vẫn đang ngủ như lợn.
Tôi thấy quần áo của mình trong nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại thay đồ, tiện tay nhét áo ngủ của Hạ Trường Ninh vào trong va li. Thu dọn xong xuôi tôi kéo va li ra cửa.
Hạ Trường Ninh sống ở tầng ba của khu nhà này, tôi lên tới tầng bốn liền gọi điện cho hắn.
Giọng ngái ngủ của Hạ Trường Ninh vang lên: "Phước Sinh? Sao em lại đi?"
Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng: "Hạ Trường Ninh, cho anh năm phút để đuổi theo em. Đương nhiên, em nghĩ anh cũng chỉ có thể quấn chăn mà đi ra thôi. Bên ngoài lạnh lắm, không biết người nào đó không mặc quần áo sẽ bị lạnh đến mức nào".
Hạ Trường Ninh ngẩn ra rồi cười: "Va li có nặng không? Ở đây không có thang máy, cho anh năm phút, chắc chắn có thể đuổi kịp em".
"Em không tin anh dám quấn chăn ra ngoài!"
"Nếu anh dám thì sao? Phước Sinh, em cá gì?"
"Chắc chắn anh không dám".
"Anh hỏi em, em cá gì?"
Tôi hừ một tiếng rồi mặt mày hớn hở nói: "Em cá anh không dám thôi".
"Đã hai phút trôi qua rồi. Em có cần thò đầu ra nhìn xem có phải anh đang quấn chăn đuổi theo em không?"
Tôi thò đầu nhìn xuống cầu thang, Hạ Trường Ninh mặc mỗi quần đùi ngông nghênh đứng ở cửa nhìn tôi cười: "Tự kéo va li về thì anh sẽ bỏ qua".
Hắn cười hì hì đứng nhìn tôi, tỏ ra không hề lạnh chút nào.
Tôi kéo va li xuống tầng, thế nào là tự vác đá đập chân mình, chính là thế này!
Hắn lên mấy bước cầu thang, xách va li rồi không thèm quay lại nói: "Lần sau đừng làm chuyện ngu ngốc như thế nữa".
Tôi đá nhẹ vào mông hắn, một trò đùa vui như thế mà kết thúc thê thảm. Có trò đùa nào nhạt hơn thế này không?
Vừa bước vào phòng Hạ Trường Ninh đặt va li ôm tôi, run rẩy: "Ôi, lạnh chết đi được".
Lạnh thật à? Sao tôi lại cảm thấy hắn run là vì cười thế! Tôi sầm mặt còn chưa tìm được thang để xuống thì tên này lại thêm dầu vào lửa: "Phước Sinh, em không muốn anh mặc quần áo thì cứ nói một câu, làm sao phải gây ra chuyện lớn thế này chứ?"
"Hạ Trường Ninh, em giết anh!" Tôi vận khí đan điền chọc mạnh vào sườn hắn.
Hạ Trường Ninh cười ha ha nhưng không giữ tay tôi lại mà để tôi chạy quanh phòng đuổi theo hắn, đuổi tới lúc tôi mệt hổn hển.
Tôi phát hiện ra hắn là khỉ biến thành, không gian nhỏ thế này mà tôi còn không chạm được vào hắn, tôi dừng lại, ngã xuống giường nói không đùa nữa.
"A, đói rồi!"
Hắn nói thế cũng khiến tôi cảm thấy đói bụng thật, thời gian trôi đi nhanh quá, ánh nắng chiều đã tắt từ bao giờ, ngoài cửa sổ tối om như mực.
"Ăn nào!"
Đang định đứng dậy thì hắn lại đè tôi xuống, lông mày xếch lên: "Anh có bảo ăn cơm đâu, Phước Sinh!"
Tôi hét lên không chịu, Hạ Trường Ninh lại bắt đầu lột quần áo của tôi, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Sắc cũng ăn được, ăn em thì cũng hết đói".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!