Chương 48: (Vô Đề)

"Mười dặm hoa mai thơm biển tuyết, đứng cạnh hoa mai dựa lan can. Phước Sinh, chụp ảnh thế này đẹp không?" Tranh Đa mặc một chiếc áo lông dày đứng dựa vào đình, bàn tay xòe ra như đóa hoa lan, tạo dáng dịu dàng kiểu cung nữ cổ đại.

Tôi cầm máy ảnh cố nhịn cười: "Giá như có rèm trúc nữa thì đẹp".

"Để làm gì?"

"Bên dưới có một công tử đẹp trai nào đó đi qua, tiểu thư Mai cố gắng cắt đứt dây treo, rơi trúng vị Tây Môn đại quan nhân".

Tranh Đa trừng mắt nhìn tôi, lan hoa chỉ đang run run trong gió lạnh: "Chụp ảnh đi, chụp xong tiểu thư này sẽ ném bạn xuống, Tây Môn đại quan nhân thì thôi, rơi trúng sư huynh là được rồi".

Tôi chụp xong cười lớn: "Tranh Đa, có cần tớ làm mối, dẫn anh Trình ra vườn hoa phía sau cho bạn gặp không?

Tranh Đa thảnh nhiên nói: "Hắn chắp tay đứng giữa rừng hoa mai, ta lặng yên lại gần, sư huynh đột nhiên quay lại, mỉm cười nhìn chăm chú... ta lập tức đẩy hắn ngã xuống đất, hấp luôn".

Nói xong hai chữ cuối cùng Tranh Đa cũng không nhịn được cười phá lên.

Được nghỉ đông nhưng Tranh Đa cũng không định về nhà, hai chúng tôi có người bầu bạn.

Hôm đó Trình Tử Hằng tiết lộ âm mưu của Hạ Trường Ninh, theo tính toán của Tử Hằng tôi nên quay về lá mặt lá trái rồi tìm cách nắm đằng chuôi, sau đó Hạ Trường Ninh sẽ phải ngoan ngoãn nghe lời tôi.

Tôi vốn định làm theo kế hoạch đó, nhưng nghĩ lại, cứ kệ cho hắn đợi, đến lúc sốt ruột quá sẽ phải vác đá đập chân mình.

Tranh Đa nghe xong liền lắc đầu: "Ong vàng kim sau đít, độc nhất dạ đàn bà. Phước Sinh, bạn còn không thèm vu hồi mà nhất định phải ăn tươi nuốt sống hắn à. Như sư huynh Trình thì gọi là gian trá, còn cậu thì độc, quá độc".

Vì thế tôi mời Tranh Đa cùng đi chơi núi, thưởng mai, nấu rượu. Điều kiện là khi lừa được Hạ Trường Ninh vào vò thì trong vò sẽ có hai con ong vàng.

Tranh Đa trừng mắt nhìn tôi: "Bạn muốn đóng vai yếu đuối? Còn tớ làm người xấu?"

Tôi kéo tay cô ta lắc lắc làm nũng: "Không phải tớ đóng vai yếu đuối mà là đóng vai thỏ trắng, ngây thơ, trong sáng".

"Nếu như Hạ Trường Ninh không tới trường tìm thì sao?"

Tôi ngẩng cao đầu, hùng hồn nói: "Tớ đang tuổi xuân phơi phới, hai lăm tuổi hoa, còn hai năm nữa sự nghiệp học hành mới xong. Bạn xem, trong ngoài trường phương thảo thê thê, cúi xuống hái bừa chắc cũng được một gốc tiên thảo, đủ để qua ngày no ấm, sao tớ phải vội?"

Tranh Đa thở dài: "Xem kìa, đúng là một cô gái kiêu ngạo. Bạn chắc chắn Hạ lang nhà bạn sẽ giữ thân như ngọc, chung thủy cả đời chứ?"

Tôi hậm hực ngắt một bông mai rồi vể nát bét: "Gã này chuyện khác không nói, chỉ có một điểm, không đạt được thì quyết không bỏ qua".

Thế nhưng, sự thật chứng minh tôi đã đánh giá Hạ Trường Ninh quá thấp.

Suốt kì nghỉ đông tôi và Tranh Đa ở ký túc viết báo kiếm tiền nhuận bút, ngày ngày chờ đợi Hạ Trường Ninh nhớn nhác tới tìm. Kết quả tới ba mươi tết vẫn không thấy hắn đâu.

Tôi và Tranh Đa ngồi trong phòng uống rượu vang, ăn lẩu bằng bếp cồn. Hành lang yên tĩnh lạ thường, Tranh Đa thở dài: "Thật là mẹ nó thê lương! Tớ phải gọi về nhà để cảm nhận tình thân đây".

Tôi cũng muốn gọi điện thoại.

Bố mẹ, ông bà thay nhau hỏi thăm, tràn đầy quan tâm. Tôi đột nhiên nhớ nhà.

Nhưng đại sự không thể quên, tôi gọi điện cho Mai, sau một vài lời hỏi thăm, chưa đợi tôi hỏi Mai đã vội báo cáo tình hình: "Phước Sinh, Hạ Trường Ninh mùng chín tết cưới, bạn còn không mau về cướp rể đi".

Cái gì? Tôi bị chấn động choáng váng. Không phải Trình Tử Hằng đã nói...

"Ờ, chúc mừng giúp tớ với nhé, tớ sẽ gửi vào tài khoản của bạn mười lăm triệu, bạn trả lại hắn hộ tớ, cho tớ gửi lời cảm ơn".

Mai sửng sốt, thăm dò: "Phước Sinh, bạn thực sự không quan tâm nữa à?"

Tôi cười nhẹ: "Ừ, tớ có bạn trai ở trường rồi?"

"Thật không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!