Trình Tử Hằng là một người bạn trai rất tốt.
Dịu dàng như Đinh Việt, quyết đoán như Hạ Trường Ninh.
Quan trọng nhất, tôi đã hiểu rõ thế nào là bạn trai.
Chỉ cần ở trong trường là hắn sẽ không quên nhắn tin cho tôi. Điều đó có nghĩa là chỉ cần tôi nhắn tin hay gọi điện là hắn sẽ tới. Ăn cơm cũng được, tự học cũng được, đi xem phim cũng được.
Lúc mới bắt đầu trong tiếng hâm mộ của Tranh Đa tôi còn tưởng mình đã có người yêu thật rồi. Trên thực tế thì Trình Tử Hằng nói với tôi: "Bạn trai không phải người yêu, chỉ là khi hai người muốn tìm người nói chuyện hoặc không muốn cô đơn thì tìm tới với nhau. Đương nhiên, giữa chúng ta không có bất cứ trách nhiệm và nghĩa vụ gì trước pháp luật, tùy ý thôi".
Vậy là, tôi bước đi cùng Trình Tử Hằng trong ánh mắt ngưỡng mộ, ghen tỵ của bao nhiêu người.
Tiếp xúc lâu rồi nói chuyện cũng dễ hơn.
Lý do Trình Tử Hằng chưa yêu rất đơn giản, hắn chưa gặp ai phù hợp. Còn vì sao hắn lại tìm tôi thì vẫn thế: Một người chạy bộ một mình luôn là người cô đơn.
Vì thế, khi ở cạnh tôi hắn giống như người anh trai, người bạn hơn. Không liên quan gì tới chữ tình.
Có lúc Tranh Đa hỏi tôi: "Bạn và anh Trình thực sự đơn giản thế thôi à?"
Tôi cười đau khổ. Tôi cũng muốn không đơn giản, nếu thế tôi có thể quên cái tên trọc phú Hạ Trường Ninh đi rồi. Nhưng mãi vẫn không quên được, tôi không hề động lòng trước một người xuất sắc như Trình Tử Hằng.
Ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy kì lạ. Nếu như nói tôi bị Hạ Trường Ninh làm cho cảm động thì những gì Trình Tử Hằng làm cũng không hề kém hắn. Khi ở bên Trình Tử Hằng, hắn rất dịu dàng với tôi. Cho dù hắn tới văn phòng luật sư giải quyết công việc hoặc đi công tác cũng không quên nhắn tin cho tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy cảm động.
Suy nghĩ này khiến tôi cảm thấy sụp đổ: Lẽ nào tôi phải thắt cổ chết trên cái cây Hạ Trường Ninh đó sao?
Có lúc ăn cơm tôi chăm chú nhìn Trình Tử Hằng và nói: "Anh Trình, thực ra chúng ta ở bên nhau rất vui vẻ, hay là mình yêu nhau luôn đi".
Trình Tử Hằng ngạc nhiên tới mức rơi cả đũa xuống đất, xấu hổ cười: "Phước Sinh, đừng đùa nữa, như thế này là được rồi. Anh vẫn chưa có ý định yêu".
"Anh tìm em làm bạn gái mà không hề sợ em sẽ nghĩ theo hướng đó sao?"
Hắn nghiêm túc trả lời tôi: "Em sẽ không làm thế. Tranh Đa nói với anh, em không quên được người yêu cũ".
Câu này khiến tôi mắc nghẹn, tôi bức xúc nói: "Em không muốn đi tìm hắn, vì thế, mình yêu nhau đi".
Trình Tử Hằng bật cười ha ha: "Tình yêu không phải cò kè mặc cả như thế, đó là tình cảm xuất phát từ nội tâm. Phước Sinh, vậy mà em cũng là nghiên cứu sinh khoa nhân văn đấy. Người ta đều nói con gái học nhân văn tình cảm phong phú, sao em lại không thông suốt thế nhỉ?"
Mấy câu của hắn khiến mặt tôi đỏ bừng, xấu hổ vô cùng. Bất giác tôi nhớ lại lúc mình từ chối Hạ Trường Ninh. Hạ Trường Ninh quả thực rất mạnh mẽ, độ dày của da mặt hắn và khả năng chịu đựng của tam lý không biết hơn tôi bao nhiêu lần nữa.
Trình Tử Hằng chậm rãi ăn, đã vậy còn không quên trách tôi: "Pháp luật phải dựa vào chứng cớ. Tình yêu cũng thế, em có chứng cớ chứng minh đối phương không yêu em hoặc em không yêu đối phương không? Nếu không có, vậy thì vụ án tình yêu này em thua rồi".
Tôi sáng mắt lên nhìn hắn và hỏi: "Nếu muốn thắng thì sao?"
"Đơn giản! Ví dụ nhé, lấy em và bạn trai em làm ví dụ. Hắn yêu em nhiều hơn em yêu hắn, dù có kiện thế nào em cũng không thua! Nếu em yêu hắn nhiều hơn hắn yêu em, thì em cứ chuẩn bị nhận phần thua đi. Thông thường, trừ khi em có thể thoát khỏi cục diện này, nếu không em sẽ thua mãi, không cam lòng cũng không có cách nào, trừ khi em từ bỏ".
Tôi cá! Tôi cá là Hạ Trường Ninh yêu tôi nhiều hơn tôi yêu hắn. Hắn muốn lật lại thế cờ, tôi không bao giờ từ bỏ! Nhưng nếu hắn không yêu tôi nhiều thế thì sao? Suy nghĩ này bật ra khiến tôi ủ rũ.
"Phước Sinh, em tự ti à?"
Tôi khựng lại. Tôi tự ti à? Tại sao tôi phải tự ti? Bởi vì gia đình tôi bình thường, nhan sắc bình thường, không có gì đặc biệt ư? Thậm chí còn chưa bao giờ đoạt giải piano hay violin gì?
Trình Tử Hằng nhẫn nại khuyên bảo tôi: "Tình cảm giữa người và người có lúc không thể nói điều kiện được. Có lúc chúng ta quy cho duyên phận, thực ra cũng chỉ là một thứ cảm giác mà thôi. Nếu như ai cũng dựa vào điều kiện để tìm đối tượng thì chẳng bao giờ có nhiều người ế như thế rồi".
Mặc dù nói như thế nhưng tôi vẫn không thể buông xuôi lời Hạ Trường Ninh bảo tôi theo đuổi hắn, hắn còn khuyến khích tôi làm người thứ ba, bây giờ tôi lại cảm thấy khá hay. Không hiểu tôi đang nghĩ theo logic gì?
Học kì một sắp kết thúc, thầy giáo hướng dẫn của tôi cho biết một người bạn của thầy nói, ở gần vùng Lan Châu có một người tự xưng là hậu duệ của một hòa thượng hoàn tục từ thời chiến loạn. Mặc dù tài liệu nghiên cứu về biến văn Đôn Hoàng có rất nhiều nhưng cứ đi hỏi thăm một chuyến, biết đâu lại có thu hoạch mới. Thế là tôi đi Đôn Hoàng. Trước khi đi, thầy hướng dẫn còn cười và bảo tôi nhân tiện nên đi cảm nhận một chút về nghệ thuật của hang Mạc Cao, có thể khơi dậy nhiều cảm xúc.
Khi con người nhìn thấy sa mạc rộng lớn sẽ có rất nhiều cảm xúc, điều này có lợi cho những người học văn như chúng ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!