"Ninh Phước Sinh, cố lên!"
"Cố lên!"
Tôi không dám mở to miệng, mỗi lần không khí lọt vào đều khiến cổ họng khô rát cực kì khó chịu. Tôi không nhìn rõ gương mặt của những người xung quanh, tất cả đều mơ hồ, trong mắt chỉ có con đường dưới chân, còn phải chạy một vòng nữa, dưới chân là vạch đích màu trắng bắt mắt. Mỗi lần chạy qua vạch đích là tôi đều muốn đặt mông ngồi xuống.
Trời mới biết sao tôi lại tham gia thi chạy ba nghìn mét nữ.
Sau khi vào trường, cảm giác mới mẻ dần biến mất, vô số câu hỏi và nhớ nhung đã nhanh chóng tràn ngập. Có phải Hạ Trường Ninh đã quyết định ở bên Dật Trần rồi không? Có phải Hạ Trường Ninh đã lấy cô ta rồi không?
Tôi hỏi Mai, nó nói không biết. Nhưng thông tin mà nó thăm dò được khiến tôi chán nản cực kì: Hạ Trường Ninh đã tới Thâm Quyến mở chi nhánh!
"Phước Sinh, tớ nghe nói hình như... Dật Trần và con trai cô ta không quen với cuộc sống ở đây, không hợp thủy thổ. Hơn nữa, con trai cô ta quen sống với ông bà nội rồi... Ơ, Phước Sinh, bạn đừng khóc, đừng khóc mà".
Nghe được tin này tôi mới nhận ra sự thật, Hạ Trường Ninh không phải của tôi nữa rồi. Hắn không còn là kẻ vẫn bám theo sau Ninh Phước Sinh sống chết bắt tôi làm bạn gái nữa. Hắn nói ba năm sau muốn tôi có một câu trả lời, nhưng chưa đến ba năm hắn đã có câu trả lời của mình rồi.
Tối hôm đó gọi điện thoại xong tôi chạy tới ra sân vận động và bắt đầu chạy. Tôi cũng không biết mình đã chạy bao lâu, tóm lại là chạy tới lúc mệt rồi về ký túc ngủ.
Tối hôm sau tôi lại đi chạy tiếp, tôi muốn được ngủ ngon. Mấy hôm sau cảm giác đau nhức biến mất, chỉ còn lại sự thoải mái sau quá trình luyện tập.
Hạ Trường Ninh nói thân thể tôi quá yếu, sau này phải chạy bộ cùng hắn. Nhưng, hắn chưa hề đi chạy với tôi lần nào! Tôi chạy rất khỏe, gió gào rít bên tai, sân vận động yên tĩnh giữa đêm khuya rất phù hợp với tâm trạng cô độc của tôi.
Không ngờ, một hôm có một chàng trai đuổi theo tôi bắt chuyện: "Em học khoa nào?"
Tôi liếc anh ta một cái, đó là một chàng trai tràn đầy sức sống: "Khoa nhân văn".
"Anh là Mã Đằng Việt, ban thể thao hội sinh viên. Anh xem em chạy lâu lắm rồi. Đúng rồi, em tham gia đại hội thể thao ở trường năm nay nhé?"
Mới mẻ đây! Từ nhỏ tới giờ tôi cũng tham gia nhiều đại hội thể thao, có điều luôn chỉ là một thành viên của đội cổ vũ đứng ngoài sân, chưa bao giờ vào trong sân cả. Không biết vì sao lúc đó tôi chỉ muốn có cảm giác náo nhiệt, muốn tham gia hoạt động, giết thời gian. Thế là tôi nhận lời.
Nghiên cứu sinh từ trước tới giờ vốn không hào hứng lắm với hội thao của trường, tính tích cực cũng không cao, nội dung điền kinh nữ của khoa nhân văn thì càng yếu thế. Tôi là nữ nghiên cứu sinh duy nhất của khoa nhân văn tham gia môn điền kinh, lại còn là chạy ba nghìn mét, tất cả các anh chị em cùng khoa đều tới cổ vũ cho tôi.
Đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác không phải là tôi mà là các nữ sinh khoa nhân văn. Trong trường luôn truyền tai nhau rằng con gái khoa nhân văn rụt rè nhất, kiêu nhất, mấy khi được thấy tất cả con gái cùng tập trung lại hò hét thế này? Những người thuộc học viện khác chắc cảm thấy tên tôi hay nên cũng hô theo. Lập tức ba chữ Ninh Phước Sinh vang khắp sân vận động.
Trong lúc mơ màng tôi nghe thấy Hạ Trường Ninh gọi tôi: "Phước Sinh!"
Khi hắn gọi tôi âm thanh luôn khác với mọi người, chắc là do hắn ở miền bắc tám năm nên chữ "Sinh" luôn đặc sệt giọng miền Bắc, giống như gọi tên một con cún vậy. Tôi nhìn vạch đích mà cảm thấy hoảng hốt.
"A, Phước Sinh! Bạn tuyệt vời quá". Cô bạn Tranh Đa cùng phòng chạy tới, cẩn thận dìu tôi đi chầm chậm, gương mặt không nén được niềm vui: "Phá kỉ lục rồi, Phước Sinh! Khoa nhân văn từ trước đến nay chưa bao giờ có huy chương điền kinh ba nghìn mét, bạn lại giành được vị trí thứ hai! Đúng là tuyệt quá!"
Đi chậm một lúc tôi mới dần dần hồi phục rồi nhấp từng ngụm nước. Mã Đằng Việt cười tít mắt chạy tới khen tôi: "Oa, Phước Sinh, ban nãy lãnh đạo khoa em còn khen em nữa. Em giỏi thật đấy, thật không ngờ em gầy thế mà lại chạy được ba nghìn mét".
Tôi vẫn đang thở hổn hển, giá có người cõng tôi về ký túc thì hay biết mấy.
Mã Đằng Việt vừa đi bên cạnh tôi vừa cười: "Nghe anh nói này, anh quan sát em lâu lắm rồi. Ba tháng, mặc gió mưa, mình em chạy trên sân. Anh đã tính rồi, ba nghìn mét chắc chắn em chạy được".
Tôi nghĩ ngay đến chuyện buổi tối lúc chạy bộ thỉnh thoảng tôi lại ngồi thụp xuống khóc, khóc chán rồi chầm chậm đi về. Mà tên này lại bảo hắn đã quan sát tôi ba tháng trời. Tôi trừng mắt nói: "Sao anh Mã không thi chạy năm nghìn mét nam? Ba tháng trời, mặc gió mưa, năm nghìn mét chắc chắn anh chạy được".
Mã Đằng Việt cười: "Bóng rổ, bóng đá còn được chứ chạy năm nghìn mét thì anh chịu. Anh hay ngồi tán gẫu với bạn gái ở sân vận động thôi".
*** *** ***
Không nói được gì!
Vô cùng hối hận!
Sao tôi lại đồng ý chạy ba nghìn mét cơ chứ?
Sau đại hội thể thao, tên tuổi tôi nổi như cồn, ngay cả Trình Tử Hằng cũng biết tôi. Trình Tử Hằng đang học thạc sĩ luật, nghe nói là nghiên cứu sinh xuất sắc nhất của khoa luật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!