Một tuần sau Hạ Trường Ninh mới trở về. Trong quãng thời gian này thỉnh thoảng mới thấy hắn nhắn tin. Nhiều khi tôi gọi điện thoại tới thấy hắn luôn rất mệt mỏi. Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì nên trong lòng rất hoảng loạn.
Hắn tới nhà tìm tôi, hôm đó ánh mặt trời rực rỡ, có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của mùa xuân.
Tôi mỉm cười: "Đi đâu?"
Hắn lái xe đưa tôi tới bãi tập bắn: "Hôm nay muốn tỉ thí với em".
Bãi tập bắn hôm nay chỉ có tôi với hắn, không có khách nào khác.
Tôi say mê nhìn hắn, hắn bắn rất giỏi. Nhìn hắn tôi lại nhớ lại cảnh hắn phải uống mấy lít rượu.
Hạ Trường Ninh quay đầu lại, ánh mặt trời ngày đông càng khiến hắn trông rạng rỡ hơn. Hôm nay tôi mới phát hiện ra, hắn rất hợp với màu đen, đầu đinh, răng trắng. Hóa ra Hạ Trường Ninh cũng rất đẹp trai, không phải vẻ tuấn tú như Đinh Việt, vẻ đẹp của Hạ Trường Ninh rất đàn ông.
Tôi ngồi bên chiếc bàn tròn cách đó không xa, cười híp mắt nhìn hắn.
Hạ Trường Ninh bước tới, ngồi trước mặt tôi và dựa đầu lên gối tôi. Tôi chưa bao giờ thấy hắn như thế này, hóa ra đàn ông cũng có lúc làm nũng.
Tôi vuốt nhẹ mái tóc hắn, trong lòng có cảm giác muốn bảo vệ hắn. Tôi cười, mình lại có ý muốn bảo vệ hắn mới buồn cười!
"Phước Sinh, lúc em thắng Mẫn và quay lại cười đắc ý với anh, lúc đó anh đã muốn có em, chỉ muốn có em .
"Ừ, bây giờ thì sao?" Tôi thôi cười, cố ý nghiêm túc hỏi hắn.
Hắn ngẩng đầu lên và nghiêm túc đáp: "Đằng nào cũng là của anh, không phải muốn nữa".
Tôi đập nhẹ lên đầu hắn, đáp: "Nói muốn là muốn, nói không muốn là không muốn, đừng có mơ".
Hắn đứng dậy cầm tay tôi và hỏi: "Phước Sinh, em thích anh thật chứ?"
Tôi ngại ngùng nhìn đi chỗ khác, không đáp.
"Có lúc anh nghĩ, nếu không phải anh cứ bám lấy em thế này thì chắc chắn em sẽ không thích anh".
"Đương nhiên, em dựa vào cái gì mà phải thích một tên lưu manh?"
Trước giờ khi Hạ Trường Ninh nghe xong câu đó sẽ phản kích ngay, nhưng hôm nay lại yên lặng, hắn chỉ ôm chặt tôi rồi hôn như điên cuồng. Tôi nghe thấy tiếng trái tim hắn đập dồn dập, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng thở dài. Lúc này mọi ý nghĩ đều biến mất, chỉ có hơi thở của hắn quấn chặt lấy tôi.
Tôi mỉm cười ngượng ngùng. Tôi cho rằng chuyện của Dật Trần đã qua đi, nghĩ rằng có thể tiếp tục lưu giữ cảm giác ngọt ngào này.
Cả ngày hôm đó, gương mặt tôi luôn rạng rỡ nụ cười.
Chưa có kết quả thi nhưng tôi đã bắt đầu tìm việc mới, tôi tính cứ đi làm rồi đợi kết quả thi, nếu thi không đỗ thì vẫn phải đi làm mà.
Ý của Hạ Trường Ninh là đợi kết quả đã rồi tính, nhưng tôi quanh quẩn ở nhà nhà rỗi không có việc gì làm, hắn không thuyết phục được tôi nên giới thiệu tôi tới làm hành chính ở công ty của Trần Thụ.
Trần Thụ nhìn thấy tôi liền vui vẻ: "Hạ Trường Ninh, anh không phải muốn chơi em đấy chứ? Mang Bồ tát tới bắt em thờ cúng à?"
Hạ Trường Ninh ôm tôi và nói khinh thường: "Vốn định thờ cúng ở công ty anh, nhưng Phước Sinh mặt mỏng nói chỉ cần tìm một cái miếu nhỏ là được rồi".
Trần Thụ nghiến răng nhìn hắn.
Tôi cười hi hi và đáp: "Trần Thụ, anh có muốn đem Mẫn tới công ty của Hạ Trường Ninh thờ cúng không? Như thế cũng tiện cho em và Mẫn trao đổi tình báo".
Trần Thụ gật đầu phối hợp: "Được đấy, cách này khá hay, không ai bị thiệt".
Chuyện này coi như xong.
Bạn bè là bạn bè, tôi và Mẫn vẫn thực sự tới làm việc ở công ty của hai người họ, nhận lương nhân viên hành chính, thỉnh thoảng còn hẹn nhau đi dạo để trao đổi tình báo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!