Có lẽ mối tình đầu của bất kì ai cũng vô cùng đẹp đẽ, khi mất đi rồi nhớ lại luôn chỉ nhớ đến sự ngọt ngào và mông lung của nó.
Sau khi ra quân Hạ Trường Ninh đã quyết định mở công ty riêng để làm ăn, và hắn đã gặp Dật Trần lúc đi nhập hàng.
Lúc đó Hạ Trường Ninh vẫn còn trẻ, Dật Trần cũng vừa tốt nghiệp đại học đi làm. Dật Trần là một cô gái nho nhã, nói theo lời của Hạ Trường Ninh thì cô ta giống một đóa sen trắng.
"Ngũ Nguyệt Vi là người đẹp cổ điển, nếu cô ta im lặng thì như một nhành lan đẹp trong khe núi. Sao anh không thích cô ta?" Vẫn nghe nói đàn ông yêu bằng mắt, tôi vẫn luôn cảm thấy kì lạ.
Hạ Trường Ninh cười: "Lan trong khe núi? Em thấy hoa lan nào có gai chưa? Nói hai câu không vừa ý là cô ta sẽ động thủ, muốn làm lành thì phải cũng bắt được cô ta đã. Vi thì hãy để người khác hưởng thụ thôi! Cùng lắm là anh làm đại sứ thân thiện, giúp cô ta tìm người đàn ông bị cô ta đánh tới mức muốn bỏ cô ta rồi xách về".
"Vi mà biết anh nói xấu cô ta thế này chắc sẽ liều mạng với anh".
Hạ Trường Ninh cười ha ha, trong ánh mắt vẫn có sự ấm áp, không biết có phải vì hắn đang nhớ lại lúc nhỏ vô tư không? Hắn cảm khái nói: "Em cũng gặp Dật Trần rồi, cô ta không xinh đẹp bằng Vi nhưng rất nữ tính, là đàn ông thì sẽ muốn bảo vệ cô ta. Lúc đó Vi cũng đằng đằng sát khí nhưng khi gặp Dật Trần cũng chỉ chứng thực một câu nói".
"Câu nói gì?"
"Sắt luyện trăm lần cũng sẽ mềm như bún".
Hắn nói như thế lại khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu. Ngay cả một cô gái ương ngạnh như Ngũ Nguyệt Vi đứng trước mặt Dật Trần cũng trở nên dịu dàng, huống hồ là Hạ Trường Ninh? Tôi nhớ lại dáng vẻ Dật Trần khi khoác tay Hạ Trường Ninh, hình dung bằng cụm từ non nớt đáng thương thì vô cùng phù hợp.
Hạ Trường Ninh mỉm cười gõ trán tôi hỏi: "Nghĩ gì thế?"
Tôi sực tỉnh và ngại ngùng đáp: "Nghĩ tới cách anh tả cô ta, xem ra cô ta là người rất dịu dàng. Sao hai người lại chia tay?"
Câu nói này dẫn đến một câu chuyện rất cũ, rất hiện thực. Hạ Trường Ninh lúc đó mới mở công ty, không có tiền, lại là người ngoại tỉnh, bố mẹ Dật Trần không đồng ý cho họ yêu nhau.
Tôi nhớ lại hàng đống mánh khóe bám người của Hạ Trường Ninh. Nếu hắn muốn ở bên Dật Trần chắc chẳng có gì ngăn cản được.
"Dật Trần đề nghị chia tay, bị kẹp giữa anh và gia đình cô ấy thực sự rất mệt mỏi. Lúc đó anh còn quá trẻ, chỉ nghĩ tới việc kiếm tiền mà chưa nghĩ tới chuyện kết hôn. Thực ra, bây giờ nghĩ lại mới thấy thái độ của anh khiến Dật Trần cảm thấy không chắc chắn. Cô ấy cũng không thể bỏ lại công việc mà theo anh được, thế là chia tay nhau thôi". Hạ Trường Ninh nói nhẹ như mây khói, ánh mắt cũng rất thoải mái.
Tôi cười thư và nhớ tới một câu chuyện.
Một cô gái hai mươi ba tuổi nói với người bạn trai ba mươi bảy tuổi rằng, chúng ta gặp nhau thật đúng lúc, nếu gặp sớm hơn thì anh vẫn còn là chồng của người khác, mà muộn hơn thì em đã là vợ của người khác rồi.
Không ai nói tình đầu nhất định phải khắc cốt ghi tâm, chấn động lòng người. Gặp đúng người, thời gian không đúng, môi trường không đúng thì cũng không thành đôi được. Chỉ có thể nói, Dật Trần và Hạ Trường Ninh không có duyên phận.
Sau đó Dật Trần lấy chồng, lấy một người giàu có và tới Hồng Kông. Sau khi lấy chồng được hai năm mới liên lạc với Hạ Trường Ninh, quá khứ đã xa rồi nên hai người giống như những người bạn cũ.
"Vẫn có thể làm bạn à? Không phải vẫn nghe nói yêu mà không thành thì cũng không thể làm bạn nữa sao?"
"Tình cảm của con người rất phức tạp, không có gì là tuyệt đối cả. Anh hy vọng cô ấy sống tốt, nghe nói cô ấy đã có một đứa con trai. Không ngờ chồng cô ta lại mới mất".
Chồng Dật Trần mất, cô ta liền gọi điện thoại cho Hạ Trường Ninh, lúc đó Hạ Trường Ninh mới biết cô ta là vợ kế. Chồng Dật Trần có hai đứa con riêng một trai một gái, cả anh em họ hàng ông ta cũng muốn đuổi Dật Trần ra khỏi nhà và phân chia tài sản. Hạ Trường Ninh đi giúp cô ta.
"Không có di chúc sao?"
"Không. Chồng cô ấy chết bất ngờ. Về luật pháp thì cô ấy có thể được chia tài sản nhưng người nhà đó liên kết lại với nhau, hai mẹ con cô ấy rất khó sống. Anh đang tìm bạn bè giúp giải quyết vụ này. Dật Trần sợ, cô ấy sợ xảy ra chuyện, vì thế anh quyết định dẫn cô ấy đi khỏi đó, đợi khi nào mọi chuyện giải quyết êm xuôi thì về".
"Dật Trần và con trai cô ta đều tới đây à?" Tôi rất thương cảm với Dật Trần, cảm thấy ở tuổi cô ta đã trở thành quả phụ rồi nuôi con thật không dễ dàng chút nào.
"Phước Sinh, em còn giận anh không? Anh làm việc hơi quá đáng một chút. Có điều nếu không làm thế thì sao anh biết được chứ?" Hạ Trường Ninh không trả lời câu hỏi của tôi mà tỏ ra vô cùng đắc ý.
Tôi hừ một tiếng mà không trả lời.
Sự việc không nhẹ nhàng như hắn nói.
Khi tôi gặp Dật Trần ở nhà Hạ Trường Ninh, trực giác mách bảo tôi, chuyện này rất kì quái.
Dật Trần mới mất chồng, tới nhà Hạ Trường Ninh cho khuây khỏa, Hạ Trường Ninh ra mặt giành tài sản cho cô ta, nhưng cô ta lại tới một mình, con trai cô ta không tới. Một đứa trẻ bốn tuổi sao có thể xa mẹ được chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!