Chương 40: Giá trị con người

Vốn tưởng rằng bố mẹ tôi sẽ phản đối việc tôi theo Hạ Trường Ninh đi thăm thủ trưởng cũ của hắn, nhưng kết quả là họ lại tỏ ra rất bình tĩnh, thậm chí còn rất vui vẻ. Mẹ lấy một cái hộp gấm ra nhét vào trong túi xách của tôi, cười tủm tỉm nói: "Bố Trường Minh mất sớm, nghe nó bảo thủ trưởng cũ của nó không khác gì bố nó, Phước Sinh, đến nàh ông ấy con phải lễ phép, phải kính trọng ông ấy".

Tôi nhìn cái hộp, từ khi tôi bé tôi đã thấy cái hộp gấm này ở trong nhà, trong đó là một bánh trà rất quý, do sinh viên của bố tôi biếu. Bố tôi không nỡ uống, tôi nhớ lúc không có việc gì bố tôi vẫn thích mang bánh trà ra xem rồi ngửi ngửi, cuối cùng lại bỏ vào trong hộp. Lúc còn nhỏ không hiểu chuyện, tôi định bắt chước bố pha trà, cầm bánh trà mà không biết làm thế nào nên chạy xuống bếp lấy dao định chặt ra. Kết quả là bố tôi phát hiện kịp thời và mắng cho một trận.

Đây là bánh trà bố tôi quý nhất, một bánh trà Phổ Nhị, ít nhất cũng đã giữ hai mươi mấy năm, giờ lại mang đi biếu người khác?

"Nhà ông ấy cũng không thiếu mấy thứ này, chỉ cần có trà mang biếu là được mà. À mà phải để Hạ Trường Ninh tự mình mua mới đúng chứ! Đằng nào anh ấy cũng phải mua quà biếu mà".

Mẹ trợn mắt nhìn tôi: "Không hiểu chuyện! Nhà ông ấy có là của nhà ông ấy, con không thể không có quà được. Mẹ với bố con đã tính mãi rồi, biếu trà vẫn là tốt nhất. Tốt xấu gì cũng đã cất giữ vài chục năm, trà Phổ Nhị càng lâu càng quý mà!"

Tôi nhìn mẹ, nghĩ thầm, nếu là đến nhà Hạ Trường Ninh thì sợ là ngay cả hộp Thái Bình Hầu Khôi thượng hạng của bố cũng không giữ được nữa. Hộp trà đó cũng là sinh viên của bố biếu, bố không nỡ uống, cũng chưa mở hộp, chỉ lấy hộp Nhất Cực Hầu Khôi ra uống tạm cho đỡ thèm. Tôi rất muốn mua một hộp trà mấy trăm ngàn ngoài chợ mang đi cho xong chuyện.

Tôi nhìn mẹ xếp hành lý, trong lòng đột nhiên cảm thấy hơi nặng nề.

Ngũ Nguyệt Vi mua hàng hiệu không khác gì chọn hàng rong, nhà cô ta không biết giàu đến mức nào. Hạ Trường Ninh cũng vậy.

Tôi đã hỏi Hạ Trường Ninh, sao mùa đông không thấy hắn đi mô tô, hắn nhìn tôi rất kỳ quái, nói mùa lạnh với mùa nóng thì đi mô tô thế nào được. Vậy là chiếc Harley Davidson của hắn chỉ dùng để hóng mát có mấy lần trong năm, mà giá trị của nó là cả tỷ bạc.

Nếu tiếp tục quan hệ với hắn, hàng năm tới nhà hắn chơi mà không muốn mất mặt thì có lẽ kinh tế nhà tôi cũng không chịu nổi.

Hạ Trường Ninh đã tới đón tôi, mẹ lại cười tủm tỉm vỗ vỗ túi xách của tôi dặn dò: "Đi đường phải chú ý an toàn! Trường Ninh này, Phước Sinh nhà cô chưa từng thấy việc đời, cháu nhất định phải chăm sóc nó giúp cô".

Tôi chưa từng thấy việc đời? Đúng là tức anh ách.

Hạ Trường Ninh đáp: "Cô chú cứ yên tâm, cháu dẫn cô ấy đi thăm nơi cháu đi lính ngày xưa. Hai tám tết chúng cháu nhất định sẽ về".

"Phước Sinh, con phải nghe lời Trường Ninh đấy, đừng có giở thói trẻ con".

"Con biết rồi".

Mẹ tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ rồi gọi với theo: "Lúc về đi thẳng về nhà bà ngoại đấy!"

"Con biết rồi".

Trả lời xong tôi mới sực nhớ ra một chuyện. Bố mẹ tôi chắc đã coi Hạ Trường Ninh như con rể rồi. Họ là những người rất truyền thống, một khi Hạ Trường Ninh đã bước vào cửa nhà tôi, được họ âm thầm đồng ý thì thân phận của Hạ Trường Ninh sẽ như là người nhà tôi, điều đó không có gì đáng ngạc nhiên cả.

Mới được bao lâu cơ chứ! Tôi tự an ủi mình, không phải do tôi dẫn Hạ Trường Ninh về nhà mà do hắn mặt dày tới nhà tôi, không tính.

"Nghĩ gì thế?"

Câu nói của Hạ Trường Ninh đã kéo tôi về hiện tại, tôi cười: "Không có gì".

Hắn an ủi tôi: "Ông già hiểu lý lẽ hơn Vi nhiều. Cô ấy bị chiều nên sinh hư. Em đừng căng thẳng quá!"

Tôi không căng thẳng, mình có gì mà phải sợ chứ, trong tưởng tượng của tôi, cùng lắm ông ấy cũng chỉ tỏ ra lạnh nhạt, hoặc cho tôi một tờ chi phiếu để yêu cầu tôi không bám lấy Hạ Trường Ninh nữa. Đột nhiên tôi nhớ tới những đoạn kinh điển trong rất nhiều bộ phim truyền hình. "Cô muốn bao nhiêu tiền? Con số này có đủ không? Cô hãy cầm tiền và rời xa cậu ấy".

Sau đó nữ chính nếu không cầm tờ tiền lên xé tan tành thì sẽ đặt nó trong lòng bàn tay và thổi phù một cái, sau đó kiêu ngạo nói: "Có thể ông nhiều tiền, có thể tôi nghèo, nhưng tiền không phải vạn năng, ông không mua nổi tình yêu đâu".

"Lại không tập trung rồi, em nghĩ cái gì thế?" Hạ Trường Ninh tò mò hỏi.

Tôi nghiêm túc nói: "Nếu như bố Ngũ Nguyệt Vi đưa cho em một khoản tiền lớn và bảo em tránh xa anh..."

Hắn ngắt lời và cười: "Em sẽ từ chối, sau đó nói gí trị của Hạ Trường Ninh còn lớn hơn con số đó nhiều".

"A! Sao em không nghĩ tới điều này chứ!"

"Em nghĩ tới cái gì?"

Tôi chớp chớp mắt và nói: "Em nghĩ nếu đưa cho em một khoản tiền lớn em sẽ đồng ý ngay lập tức".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!