Tôi sắp thi rồi, ngày nào Hạ Trường Ninh đi làm về cũng tới nhà tôi điểm danh. Cái tên này ra vẻ đạo mạo nói chuyện với bố mẹ tôi, nhưng đôi mắt luôn nhìn về phòng tôi, lần nào tôi ngẩng lên cũng thấy, điều này khiến tôi nghĩ rằng hắn nói chuyện với bố mẹ tôi mà mắt thì cứ nhìn về phía phòng tôi.
Hắn thể hiện rõ ràng như vậy nên bố mẹ tôi đảnh phải đuổi hắn vào phòng tôi. Đã thế Hạ Trường Ninh còn từ chối: "Phước Sinh sắp thi rồi, không nên làm phiền cô ấy".
Chẳng lẽ tôi còn không rõ tâm tư của bố mẹ tôi? Họ cảm thấy tôi và Hạ Trường Ninh đã yêu nhau thì có học nữa hay không cũng không có vấn đề gì, có thể gả được tôi đi mới là chuyện quan trọng.
Trời rất lạnh, thế mà mẹ tôi còn kéo áo bố tôi nói: "Hôm nay đã hẹn qua nhà dì chơi rồi, đi thôi".
Thế là còn lại Hạ Trường Ninh ngồi mình ngoài phòng khách, chẳng nhẽ hắn không vào phòng sao?
Tôi chăm chú đọc sách, không để ý tới hắn, Hạ Trường Ninh cũng lại gần xem nhưng không nói gì cả. Chốc chốc lại có luồng hơi nóng phả vào cổ, tôi có thể yên ổn mà đọc sách được sao?
Tôi đặt sách sang một bên rồi mắng hắn: "Hoặc là anh cầm sách ngồi bên cạnh mà đọc, hoặc là anh về nhà. Đừng nhìn em như thế, anh làm em mất tập trung đấy, hiểu chứ?"
Hắn liền rút một cuốn tiểu thuyết trên giá sách xuống rồi chăm chú đọc, được một lúc lại xem xét giá sách rồi lại gần tôi hỏi: "Cô giáo Ninh, đoạn này em đọc không hiểu lắm, cô giải thích cho em đi?"
Tôi ngó qua xem, đó là một câu trong tiểu thuyết tình cảm: "Anh có là lưu manh em cũng thích anh".
Hắn nói tưng tửng: "Phước Sinh, chắc chắn em hiểu rõ vì sao cô ấy nói như vậy, đúng không?"
Tôi đỏ bừng mặt, quay sang mắng một câu: "Lưu manh!"
Hạ Trường Ninh nhịn cười và thì thầm bên tai tôi: "Em cũng thích".
Tôi thở dài một tiếng, sau đó quay sang nghiêm túc nói với hắn: "Hình như em chưa bao giờ chủ động hôn anh".
"Không sao, ai chủ động thì kết quả cũng giống nhau cả".
"Hừ, anh không thích thì thôi".
Hạ Trường Ninh cười mờ ám: "Thích, anh đợi lâu lắm rồi".
Tôi cũng cười gian: "Nếu thi đỗ em sẽ chủ động một lần".
Hắn bất lực nhìn tôi: "Phước Sinh, em không hiểu à, anh hoàn toàn không muốn em thi đỗ chút nào. Còn học cái gì nữa chứ, hoặc là em thi vào trường ở đây hoặc là em đừng thi nữa".
Ban đầu khi định thi nghiên cứu sinh tôi muốn rời xa nơi này, tới một môi trường mới để bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng bây giờ tôi và Hạ Trường Ninh đã yêu nhau, tôi bắt đầu do dự.
"Nhưng em xin nghỉ việc rồi, chỉ có thể thi đỗ mà thôi".
"Chẳng lẽ anh không nuôi nổi em?"
"Không phải việc anh có nuôi nổi hay không... Ơ, mà em vẫn chưa nói sẽ lấy anh mà! Em còn chưa hiểu hết về anh!"
"Nhưng anh không nói đùa đâu, anh yêu là để cưới". Hạ Trường Ninh nghiêm chỉnh nói.
Nhưng tôi với hắn mới yêu nhau được bao lâu? Đã được một tuần chưa? Hình như hơi nhanh quá!
Hạ Trường Ninh nhìn tôi chằm chằm rồi bật cười: "Thôi, em cứ thi cho tốt, cũng chỉ còn vài hôm nữa, anh sẽ không tới làm phiền em nữa, em thi xong anh sẽ tới".
Mấy hôm sau hắn quả thực không tới tìm tôi nữa, nhưng tối nào cũng nhắn tin cho tôi. Tôi bắt đầu có cảm giác bất an, nếu thi đỗ sẽ phải xa nhau ba năm, thi không đỗ thì tìm công việc khác và sống tiếp thế này.
Tôi nghiến răng, đã tới nước này rồi, thôi kệ vậy. Thi đỗ thì học, thi trượt thì tôi cũng chẳng có gánh nặng gì.
Lúc thi tôi không hề căng thẳng, làm bài rất thuận lợi.
Hạ Trường Ninh đợi tôi ở ngoài trường thi, thấy tôi cười hớn hở bước ra liền sầm mặt lại nói: "Xem ra em làm bài không tồi nhỉ, rời khỏi nơi này đi học thì tốt thật".
"Ừ, em không hề căng thẳng, làm bài rất ổn. Đi nơi khác học cũng tốt mà, đỡ phải nhìn người nào đó ngứa mắt".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!