Hạ Trường Ninh đưa tôi về nhà hắn. Nơi này vẫn bài trí theo phong cách đen trắng, đơn giản và sáng sủa. Cũng may ánh đèn còn có màu ấm, điều hòa là loại lắp giữa trần nhà, rất ấm áp.
"Cởi áo khoác ra rồi ngồi nghỉ một lát đi, anh nấu cơm".
Tôi ngồi trên sofa xem đĩa, cuối cũng không nén được nên đi vào bếp xem hắn làm.
Hạ Trường Ninh đang thái rau, nghe thấy tiếng động liền quay lại nhìn tôi: "Chắc chắn em không biết nấu ăn".
"Em biết. Nhà em truyền thống lắm, mẹ em nghĩ con gái phải biết vào bếp. Anh thì sao? Anh học trong bộ đội à?" Nói xong em mới nhớ ra, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi và Hạ Trường Ninh bình tĩnh nói chuyện gia đình, những lần trước tôi đều như con nhím xù lông.
Con dao trong tay hắn chuyển động rất nhanh, vô cùng điêu luyện. "Học trong hai năm nuôi lợn, anh nấu cám lợn giỏi lắm! Dùng dao điệu nghệ không? Băm rau cho lợn học được đấy".
Tôi trợn mắt, hắn nói cái gì chứ? Coi tôi là lợn chắc?
"Ha ha, anh nói thật, không phải nói em đâu".
Tôi nghi ngờ hắn có mắt đằng sau nên mới nhìn rõ thế.
"Trong tủ có đồ uống đấy, em tự lấy đi".
"Em có thể tham quan nhà anh được không?"
"Thoải mái".
Tôi thấy có máy pha cà phê nên pha một ly cà phê nóng rồi cầm trên tay lượn khắp nhà.
Nhà Hạ Trường Ninh trang trí dựa trên tông màu trắng đen chủ đạo, các đường nét khá cứng. Đồ trang trí trong nhà phần lớn là đồ sứ hoặc đồ ngọc, tôi nghi ngờ hắn mua đồ cổ rửa tiền. Đột nhiên tôi giật mình, tại sao tôi luôn nghĩ về hắn theo chiều hướng xấu như thế? Hắn không tốt với tôi sao? Tôi lắc đầu loại bỏ ngay ý nghĩ lung tung này. Tiếp tục xem chiếc bình bày trên giá đồ cổ, nhớ lần trước tới nhà hắn đập đồ hắn nói chiếc bình này đắt tiền, tôi cẩn thận nâng trên tay nhìn đi nhìn lại, không thấy điểm gì khác biệt cả.
Phòng ngủ của hắn rất gọn gàng, chăn được gấp vuông vắn. Thời buổi này còn ai gấp chăn cẩn thận như thế chứ? Thói quen thời đi lính của hắn vẫn không thay đổi.
Tôi rất thích thú khi bước vào phòng sách. Xem một người đọc loại sách gì là có thể thấy được sở thích và thói quen của hắn. Phòng sách của Hạ Trường Ninh có rất nhiều sách, giá sách che kín một bức tường. Sách quân sự chiếm nhiều nhất, sách cơ khí điện tử và sách quản lý tài chính cũng tương đối nhiều. Hắn cũng không phải không có học vấn, chỉ là không giống tôi.
Giá sách của tôi phần lớn là tiểu thuyết và tản văn.
Trên bàn có một chồng sách, có Ba trăm bài thơ Đường, Ba trăm bài Tống từ, Thơ từ Đường Tống toàn tập, Những câu cách ngôn nổi tiếng, còn có một cuốn Tuyển tập tinh hoa thơ hiện đại nữa. Cái tên này! Bất giác tôi cảm thấy vui vẻ. Tiện tay lật mấy trang của cuốn sổ bìa đen đặt trên cùng, tôi sửng sốt.
Không ngờ Hạ Trường Ninh lại viết chữ đẹp thế! Chữ viết bảng của tôi còn không sắc nét bằng chữ của hắn. Ngón tay lướt qua mấy câu hắn viết, bất chợt nhớ lại lúc hắn nói câu văn cổ làm tôi sững sờ lần trước, tôi giật mình sững lại.
Hắn đi vào với vẻ rất sốt ruột, sải bước đi tới giằng lấy cuốn sổ trên tay tôi, luống cuống nói: "Viết chơi thôi. Đừng chê cười".
Cảm giác dịu dàng dâng lên trong lòng, tôi nhẹ nhàng đáp: "Em không có ý chê cười anh, ai bảo anh nói không coi trọng em..."
Mặt tôi bị nâng lên, hắn không nói gì mà cúi xuống hôn tôi.
Tôi đỏ bừng đẩy hắn ra: "Em bị cảm, ngạt mũi...".
"Phước Sinh". Hắn véo má tôi và nói: "Anh nín thở rồi, không lây bệnh em đâu..."
Tôi tức quá phì cười. Sao hắn lại làm hỏng không khí thế chứ? Những nhân vật nam trong tiểu thuyết đều nói: "Anh không sợ, anh sẽ cùng ốm với em, chia cho anh một nửa, em sẽ đỡ được một nửa".
"Anh đi nấu cơm đây, tối nay ăn xương sườn hầm". Hắn cười hê hê rồi đi ra ngoài.
Tôi nghi ngờ hỏi lại: "Hạ Trường Ninh, bình thường anh đều về nhà nấu cơm à?"
"Ít lắm, vốn định nấu cơm cho em ăn nên anh đã mua đồ từ trước rồi".
Tôi tiếp tục tham quan, trên giá sách có khác nhiều ảnh, phần lớn là ảnh Hạ Trường Ninh, còn có ảnh hắn và Ngũ Nguyệt Vi nữa. Tôi rất thích một bức ảnh của hắn, là bức hắn đang đá úp mu khi tập tán thủ, vô cùng phóng khoáng, tôi có thể cảm nhận được cả sức mạnh của hắn.
Một người đàn ông có thể học thơ văn cổ vì mình, mua thức ăn nấu cơm cho mình, quan tâm mình khi mình trong bệnh viện, liệu có thể không cảm động được không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!