Chương 35: Cảm động

Tôi nhanh chóng chạy tới giữ hắn lại. Da mặt hắn dày tới mức này, tôi phục, tâm phục khẩu phục, mặt tôi méo mó tới mức có thể vắt ra nước rồi.

"Anh buộc dây giày mà, kéo anh làm gì, muốn giúp anh à?"

MK, lại chơi tôi! Tôi trợn mắt không nói được gì.

Hạ Trường Ninh cười ha ha, hai tay ôm tôi rồi kéo đầu tôi sát vào ngực hắn: "Phước Sinh, thực ra em rất nhát gan, đã vậy lại luôn cố chấp. Bị bố mẹ mắng à? Để anh giải thích thay em".

Tôi đẩy hắn một cái rõ mạnh rồi gằn giọng: "Lưu manh, anh là đồ lưu manh".

Hắn cười ha ha rồi nói: "Làm bạn gái anh để dạy dỗ anh từ lưu manh biến thành người lịch thiệp sẽ rất có cảm giác thành công đấy, cô giáo Ninh ạ!"

"Đừng ôm ấp nữa, buông ra". Tôi thực sự không chịu nổi sự nhiệt tình của hắn, tay hắn không có chỗ nào mà để à? Vô đạo đức, vô kỉ luật.

"Em nói xem, giữa bao nhiêu người như thế này, nếu anh hét một câu "Tôi yêu Ninh Phước Sinh" thì sẽ có hiệu quả thế nào? Liệu có lên mục chuyện lạ bốn phương trên báo không? "Một chàng trai cầu hôn giữa đám đông, điên cuồng gọi tên bạn gái làm mọi người trợn mắt nhìn", đại để thế".

"Em xin anh đấy, đừng giày vò nữa được không? Em mệt rồi". Tôi đầu hàng nhận thua, không còn lý lẽ gì để nói với hắn.

Hạ Trường Ninh khoác vai tôi đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Đồng ý rồi thì không được đổi ý, không được thành kiến chủ quan, không được chơi xấu kiểu trẻ con".

Cái gì mà đồng ý rồi? Tôi dở khóc dở cười, lúc này thực sự có cảm giác "kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay", không thể tìm được một nơi nào có thể nói lý với hắn.

"Phước Sinh, nhớ kỹ nguyên tắc "ba không được" này đấy. Em đồng ý qua lại với anh thì cố mà hiểu anh".

"Không đồng ý".

Hạ Trường Ninh dừng bước, nheo mắt nhìn tôi cười: "Ở đây nhiều người lắm, chúng ta vẫn chưa ra khỏi phòng chờ đâu đấy. Phước Sinh, em chọn địa điểm tốt đấy".

"Rốt cuộc anh muốn thế nào?"

"Em nói xem".

Mặt hắn áp sát lại gần mặt tôi, tôi cắn răng, nhắm mắt, sẵn sàng hét lên kêu cứu, được ăn cả ngã về mo.

"Phước Sinh, không phải anh quấy rầy em".

Thế đây không phải quấy rầy thì là cái gì? Tôi mở trừng mắt, lại nhìn thấy đôi mắt hắn cực kì chăm chú. Hắn bình tĩnh nhìn tôi, ánh mắt vừa lo lắng vừa thương xót giống như ánh mắt của bố tôi lúc vội vàng chạy tới đỡ tôi khi tôi bị ngã ngày còn bé. Hắn lo lắng điều gì, sợ tôi phát điên sao?

Tôi mềm mỏng nói: "Đừng gây chuyện nữa, về nhà đi. Bố mẹ em đang chờ".

Đây là đồng ý hay không đồng ý? Bản thân tôi cũng không rõ nữa. Có điều ánh mắt đó của Hạ Trường Ninh cứ in sâu vào trong đầu tôi, mãi không quên được.

Về tới nhà, bố mẹ tôi rất nhiệt tình với Hạ Trường Ninh. Chắc chắn hắn đã tới nhà tôi rất nhiều lần, tôi phát hiện ra hắn vào tủ bát lấy bát đũa mà bố mẹ tôi chẳng hề tỏ vẻ gì khách thường. Tôi đã từng đọc câu rất có ý nghĩa: Tìm người nhờ vả, phải đi cửa sau. Hạ Trường Ninh đúng là đã làm như vậy. Chỉ có điều, đột nhiên tôi lại nhớ đến một câu khác:

Không có cửa đâu, mời chui lỗ chó.

Trời ạ, tôi đang nghĩ cái gì thế này, nhà tôi là chuồng chó sao? Tôi lại nghĩ hắn xấu đến mức này sao, ngay cả ý nghĩ này mà cũng nghĩ ra được? Tôi chỉ muốn giải quyết chuyện này cho sớm chợ!

Không khí bữa cơm rất thân mật, Hạ Trường Ninh không làm công tác xã hội thì phí quá. Hắn nói chuyện về trà với bố, nói chuyện bí quyết muối dưa của nhà hắn với mẹ. Còn với tôi, vừa nói chuyện với bố mẹ tôi hắn vừa gắp thức ăn cho tôi chuẩn như ném bom. Đã vậy còn liên tục bình luận: "Thủy thổ Đông Bắc rất tốt, Phước Sinh béo lên rồi, thần sắc cũng khá hơn nhiều".

Bây giờ bố mẹ tôi ưng Hạ Trường Ninh lắm, hai người nhìn nhau rồi sau đó một người gắp thức ăn cho tôi, một người gắp cho hắn, phối hợp nhịp nhàng.

Sau bữa cơm tôi tiễn Hạ Trường Ninh về theo đúng nguyên tắc cần phải lễ phép của mẹ. Đi ra đầu ngõ, hắn nói: "Phước Sinh, em nghĩ xem, cả đời này em đã gặp ai chân thành với em hơn anh chưa?"

Cái tên Đinh Việt lập tức xuất hiện trong đầu tôi. Đương nhiên là có, nhưng bây giờ đã không còn nữa. Làm sao tôi có thể so sánh hắn với một người đã mất được.

"Hạ Trường Ninh, làm bạn trai của em. Yêu cầu của em không cao, một lòng một dạ là được".

Tôi nghĩ câu này mình nói rất thành khẩn. Nửa năm trôi qua, Hạ Trường Ninh không từ bỏ, chạy tới nơi xa ngàn dặm đón tôi, hắn nói vẫn không quên được tôi, những điều đó đã làm tôi cảm động. Bỏ qua ý nghĩ do dự và mâu thuẫn khi ở sân bay, tôi cảm thấy chấp nhận hắn cũng không hề khó khăn gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!