Chương 32: Người phía sau

Mùa thu ngày càng rõ ràng hơn, những cơn gió thổi qua cửa sổ dần dần mang theo hơi lạnh. Tôi ngồi trên giường ôn bài chuẩn bị cho kì thi.

"Phước Sinh, gọi điện về nhà chưa? Hôm nay cuối tuần rồi đấy!" Thím nói vọng vào từ gian ngoài.

Tôi vội gọi điện thoại về nhà.

Đầu bên kia điện thoại rất náo nhiệt, mẹ nghe điện mà vẫn còn đang cười: "Phước Sinh, con nên về rồi đấy, sắp thi rồi!"

"Mấy hôm nữa con về. Bố mẹ vẫn khỏe chứu ạ? Con béo lên rồi, món cá gỏi rau thơm của thím làm ăn ngon lắm! Mẹ, nhà mình có khách hay sao mà ầm ĩ thế?"

Tôi cười hì hì nói chuyện với mẹ, nói đến chuyện về nhà lại nhớ đến cơm mẹ nấu. Chú thím đã cố nấu thật ngon cho tôi ăn nhưng vẫn không bằng được những món tôi đã ăn quen từ nhỏ được.

Mẹ do dự một lát rồi nói: "Phước Sinh, học sinh của bố con đến thăm".

Tôi thăm dò: "Hạ Trường Ninh à?"

Trong tiếng ồn ào bên kia điện thoại tôi nghe thấy tiếng cười của Hạ Trường Ninh. Âm thanh loáng thoáng, không nghe rõ họ đang nói cười cái gì. Tuy nhiên nửa năm đã qua, tôi không cho rằng Hạ Trường Ninh vẫn si tình đợi tôi. Cho dù hắn còn chưa từ bỏ ý định thì cũng chỉ vì con cá mất là con cá to thôi.

"Ờ, con nói chuyện với bố này!"

"Phước Sinh, béo lên rồi à? Về sớm một chút, còn phải đổi xe mới tới được sân bay đấy. Nhớ thông báo số hiệu chuyến bay cho bố, bố sẽ ra sân bay đón".

"Con biết rồi, thôi con gác máy đây!"

"Đợi chút đã". Bố tôi che loa nói, bên kia lập tức yên lặng, tôi chờ đợi trong buồn bực. Lúc bố bỏ tay ra, tiếng cười trong nhà lại vang lên, âm thanh của Hạ Trường Ninh xuất hiện trong điện thoại: "Phước Sinh, em ôn thi tốt rồi chứ?"

"Cũng tốt".

"Có nhớ đồ ăn ở nhà không? Lúc nào về anh mời em ăn một bữa thật ngon". Trong âm thanh của hắn mang theo ý cười mơ hồ, rất nhã nhặn, rất lịch sự. Tôi nghĩ chắc tại đang ở nhà tôi cho nên hắn mới thu lại vẻ lưu manh của mình.

"Nhớ, chỉ cầng nghĩ tới món ốc nhồi xào xả ớt đã chảy nước miếng rồi. Ở đây không có gạo cay!" Tôi tiếp nhận đề tài của hắn rất tự nhiên.

Trước khi gác máy Hạ Trường Ninh đột nhiên thấp giọng nói: "Phước Sinh, tại sao em không sợ anh nữa?"

Tôi ngẩn ngơ, đúng vậy, vì sao tôi có thể nói chuyện với Hạ Trường Ninh bình tĩnh như vậy? Trước kia ghét hắn, nhìn thấy hắn đã thấy ghét. Vì tôi đã học được sự già đời và dối trá hay là lòng dạ tôi đã trở nên rộng lớn như không trung, một cánh chim bay qua không để lại dấu vết nào?

Tôi cầm sách tiếp tục ôn bài. Đọc được vài trang rồi không sao học được nữa.

Sáng sớm, tôi và Bảo Lâm vào lều hái rau, đây là công việc tôi rất thích. Những cây rau mập mạp mềm mại, dùng móng tay bấm xuống, xếp thành mớ đều tăm tắp, nhìn đã chảy nước miếng.

Bảo Lâm lặng lẽ tránh ra xa bố mẹ nó, đến gần bên cnahj tôi nhẹ giọng nói: "Chị, ngày mai cuối tuần, em phải đi kiếm ít tiền".

"Em còn bé như vậy, kiếm tiền kiểu gì chứ?"

"Trên huyện lỵ có người hỏi đường, nói muốn đến đảo Bolshoi Ussuriisk. Người ta thuê bọn em làm hướng dẫn viên. Chỗ đó em biết rõ, em vẫn thường đi chơi với bạn học mà".

Tôi nhìn nó với vẻ hoài nghi: "Bao nhiêu tiền?"

"Triệu hai!" Hai mắt Bảo Lâm tỏa sáng.

"Tại sao người ta lại thuê một thằng bé làm hướng dẫn viên? Hay là người xấu? Một mình em đi thì chị lo lắm".

"Yên tâm đi, em đi cùng thằng bạn, người ta chỉ có một mình, không có chuyện gì đâu. Em đã nhận sáu trăm tiền đặt cọc rồi. Hay là chị cùng đi với bọn em?"

Tôi do dự một lúc lâu rồi cuối cùng vẫn quyết định không đi: "Ở nhà còn nhiều việc lắm, chị ở nhà giúp chú thím hái rau. Chú ý an toàn nhé!"

Bảo Lâm cười hê hê.

Nơi này cách đảo Bolshoi Ussuriisk ở khu vực biên giới với Nga không xa, chỉ có vài chục cây số, thường có du khách đến tham quan. Lúc tôi vừa tới Bảo Lâm cũng đã dẫn tôi đi. Tôi thật sự không đành lòng bắt Bảo Lâm từ bỏ số tiền làm hướng dẫn viên này, nó đi với bạn học chắc không có vấn đề gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!