Ra khỏi phòng công an, tôi khóc.
Gió đông thổi tới như những lưỡi dao cứa vào mặt tôi, lòng tôi lạnh buốt từng đợt.
Hạ Trường Ninh nói tôi vẫn chưa yêu Đinh Việt tới mức điên cuồng. Tôi biết, trong mắt tôi Đinh Việt quá xuất sắc, tôi cảm thấy anh tốt, tôi thích anh. Nhưng qua hai tháng hẹn hò tôi vẫn chưa yêu anh tới mức bất chấp tất cả.
Trong đầu tôi cứ hiện lên cảnh chia tay giữa tôi và Ðinh Việt. Hai má anh co rúm, nỗi đau kìm nén trong mắt.
Tôi rất lo lắng cho anh.
Hai tháng, tôi hiểu Ðinh Việt được bao nhiêu?
Trong mắt tôi Đinh Việt đẹp trai, thẳng thắn, dịu dàng và quan tâm tới người khác. Tôi rất khó tưởng tượng anh lại là người coi tiền như mạng.
Khi mua cái áo khoác hơn sáu mươi triệu, anh nói, dù dùng thu nhập cả năm mua quần áo cho Phước Sinh cũng đáng. Anh nói, cho bạn gái ăn mặc đẹp là trách nhiệm của đàn ông. Lời nói thật tuyệt vời.
Anh quyết đấu với Hạ Trường Ninh, anh nói, con gà tức nhua tiengs gáy.
Nhưng Hạ Trường Ninh nói, việc mua áo khoác rồi lại đổi lấy hàng nhái giống hệt là do Ðinh Việt cảm thấy mình hơi lỗ mãng, còn quyết đấu chỉ là để che đậy.
Tôi hy vọng những tờ giấy phép kinh doanh của các doanh nghiệp không phải do Đinh Việt cố tình bán ra ngoài, có lẽ do vô ý nên mới rơi vào tay tập đoàn buôn lậu.
Đinh Việt đòi lại chiếc áo có thể vì anh muốn xác nhận xem Hạ Trường Ninh có làm gì với cái áo không, cũng có thể là để tôi thấy chán ghét anh đến cực điểm, để hai người chia tay càng triệt để. Chính tôi cũng nghi ngờ Hạ Trường Ninh đã gắn thiết bị theo dõi trong chiếc áo nên hắn mới bám theo chúng tôi đến Lệ Giang được mà?
Nói anh vượt biên, ai cũng biết Vân Nam có nhiều nơi chỉ cần không chú ý là đã đi qua biên giới rồi.
Tôi vừa đi về nhà vừa suy nghĩ miên man.
Bố mẹ đang đợi tôi, sắc mặt căng thẳng: "Ôi, Phước Sinh, cuối cùng con cũng đã về, cảnh sát tìm con có việc gì thế?"
Tôi lắc đầu: "Môt người bạn con có chút việc, cảnh sát hỏi vài câu thôi, không có gì cả".
Mẹ đột nhiên giận dữ: "Con học được nói dối rồi à? Rõ ràng là Ðinh Việt xảy ra chuyện mà con nói không có gì".
Tôi giật mình, trong lòng càng đau khổ, mệt mỏi nói với mẹ: "Vẫn còn chưa định tội, có thể anh ấy không sao".
Bố mẹ tôi thay nhau oanh tạc, đại để là "may mà chia tay rồi" hay là "tự nhiên gặp phải loại người bất hảo".
Đóng cửa phòng, cuối cùng tôi cũng được yên tĩnh.
Ở nhà buồn bực ba ngày, bố mẹ thấy tâm trạng tôi không tốt, chắc họ cho rằng đã chia tay, tôi không còn dính dáng gì với Ðinh Việt nữa, vì vậy cũng không nhắc lại chuyện này.
Cả nhà ba người đều ở nhà, người thì đọc sách, người xem TV, tôi thì lên mạng chơi. Cả gia đình đều là giáo viên, đều được nghỉ đông, nhìn bố mẹ tôi lại thấy phiền.
Ngày thứ tư, Hạ Trường Ninh tìm tôi, tôi tự bào chữa là đến lúc ra ngoài hóng gió rồi. Có lẽ là tôi còn muốn biết tin tức của Ðinh Việt.
Hắn hẹn gặp tôi ở quán của Bảy. Lúc tôi đi vào, Bảy thấy tôi vào liền vội vàng quay người lấy mấy chai rượu vang trên tủ rượu xuống, dùng vải trắng lau chùi, mắt liếc nhìn tôi.
Sợ tôi đập à? Thấy Hạ Trường Ninh đang ngồi trong góc, tôi đi tới quầy bar dịu dàng nói với Bảy: "Rượu này đắt lắm à?"
Bảy cười hề hề đáp: "Không đắt, không đắt chút nào".
"Sao không dán giá tiền lên? Nếu tôi có đập thì tốt xấu cũng biết giá mà đập".
Hắn run lên, chai rượu trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
Tôi đi vài bước rồi quay lại nói tiếp: "Nếu còn để tôi nhìn thấy các anh đóng cửa không để tôi đi thì… hiểu chứ?"
Hắn gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!