"Ðinh Việt và Hạ Trường Ninh đang quyết đấu!"
"Thế à?" Mai đang ngồi trên ghế lập tức bật dậy, nâng mặt tôi lên nhìn một hồi rồi nói: "Phước Sinh, tớ biết, bạn không cần quá đau lòng đâu, dù sao bạn cũng không xinh bằng Ngũ Nguyệt Vi".
Cái gì thế? Nói thế là sao? Tôi trợn mắt, hất tay nó ra rồi nằm bò ra bàn: "Tớ không xinh đẹp bằng Ngũ Nguyệt Vi thì sao chứ? Ðinh Việt và Hạ Trường Ninh quyết đấu vì tớ cơ mà!" Tôi ngẩng cao đầu cười lớn.
Mai hắng giọng rồi nói: "Thục nữ không được vui quá mà quên hình tượng". Rồi nó cũng không nhịn được mà cười thành tiếng.
Hai chúng tôi cười chán chê rồi Mai mới nói: "Sao bạn chẳng lo lắng gì thế hả? Hạ Trường Ninh đi bộ đội tám năm, Đinh Việt sao có thể là đối thủ của hắn được? Đến lúc đó bạn đừng có mà xót".
Xót á? Tôi tức còn chưa xong.
Trước đây nghe nói hai người phụ nữ cãi nhau rồi đánh nhau vì một người đàn ông, tôi chỉ cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì. Bây giờ Ðinh Việt và Hạ Trường Ninh đánh nhau tôi cũng vẫn cảm thấy chẳng ra sao cả.
Ðinh Việt nói: "Việc nàv dù sao cũng cần phải giải quyết. Phước Sinh, em tránh sang một bên"
Hạ Trường Ninh nói: "Có bản lĩnh thì cứ đánh thắng tôi, tôi nói là giữ lời, sẽ không đến tìm Phước Sinh nữa".
Hai người giống như hai con sư tử vờn nhau, nhưng tôi không muốn làm con sư tử cái. Tôi nhìn Đinh Việt và hỏi: "Nếu anh đánh thua thì có phải sẽ đồng ý để tên lưu manh này tới tìm em?"
Đinh Việt dịu dàng cười: "Anh không đánh với hắn, hắn cũng sẽ tới tìm em. Ðánh thắng thì Hạ tiên sinh sẽ giữ lời, chúng ta không bị thiệt đâu".
Nhưng với tính cách của tôi thì tôi hoàn toàn không để ý tới loại người này làm gì. Hạ Trường Ninh đã nói sẽ không tới tìm tôi bao nhiều lần rồi? Tôi nghĩ Ðinh Việt là lợn mới tin lời hắn. Ðang định bảo Ðinh Việt đi thì tôi thấy ánh mắt Ðinh Việt nhìn hắn với vẻ khinh thường, ánh mắt sắc lạnh.
Tên lưu manh kia thì vẫn ngồi nhàn nhã, môi trề ra khiêu khích.
"Mai, có biết hai người đó giống cái gì không? Giống như hai con sói mắt xanh lè. Ha ha".
Mai tò mò hỏi tiếp: "Bạn cứ thế mà đi à?"
"Tớ không đi thì ở lại thổi còi, hô chuẩn bị, sẵn sàng chắc?" Tôi bực tức nói.
Hôm nay đáng ra là một bữa cơm thân mật rồi dùng trà thì Hạ Trường Ninh cười ha ha bước tới đưa chiến thư. Ðiều khiến tôi tức nhất đó là Đinh Việt lại chấp nhận, xem ra anh ấy còn rất vừa ý với cách này.
"Sói nhiều mà thịt ít, thực ra Ngũ Nguyệt Vi tốt thế cơ mà, sao lại để ý tới miếng xương sườn như bạn nhỉ?" Mai thở dài rồi nghi ngờ hỏi: "Bạn thực sự không sợ Đinh Việt bị thương à?"
Tôi ngẫm nghĩ rồi hỏi Mai: "Bạn tiếp xúc với Ðinh Việt lâu chưa? Bạn hiểu anh ấy không? Sao hôm nay tớ có cảm giác anh ấy rất xa lạ".
"Cái gì xa lạ? Anh ấy dám đánh với Hạ Trường Ninh vì bạn, thực sự quá tốt còn gì. Đàn ông cần phải nang tàng mới tốt".
Tôi lắc đầu! Ánh mắt của Đinh Việt nhìn không giống ánh mắt của người tốt. Khi gặp loại người ăn cả trắng lẫn như Hạ Trường Ninh, một người bình thường nếu không lùi bước thì sẽ báo cảnh sát, nhưng Ðinh Việt lại không hề sợ Hạ Trường Ninh.
"Ài, Phước Sinh, lẽ nào bạn thích loại người hèn nhát?" Mai không hiểu ý của tôi lắm thì phải.
Tôi nghĩ một hồi lâu mới tìm ra từ ngữ thích hợp để nói cho cô ấy biết: "Một người đối mặt với Hạ Trường Ninh vẫn bình tĩnh như vậy tại sao lại để ý tới tớ? Tớ rất bình thường, cho dù là người tốt đi nữa thì trên thể giới này cũng thiếu gì người tốt!"
"Ha ha, Phước Sinh, bạn lại mất tự tin rồi. Người tốt thì nhiều, nhưng Ðinh Việt lại bị người xinh đẹp mà vô tình như Ngũ Nguyệt Vi đá, không chừng anh ấy lại muốn sống cuộc sống bình thường cũng nên. Huống hồ, nhìn bạn đúng là một có gái ngoan ngoãn, thuần khiết mà".
"Không phải đâu Mai. Người bình thường sao dám đánh với Hạ Trường Ninh?"
Mai nghĩ rồi nói: "Ðể tớ hỏi Mai Sơn xem Đinh Việt có học Taekwondo gì đó không. Nói không chừng anh ta là cao thủ cũng nên, vì thế mới không sợ Hạ Trường Ninh chứ!"
"Liên quan gì tới Taekwondo?"
Mai ngạc nhiên nhìn tôi: "Không phải hai người đó cần quyết đấu sao?"
"…Bọn họ chơi mạt chược".
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!