"Phước Sinh, em là người mang lại hạnh phúc. Gặp được em anh cảm thấy rất may mắn". Từ trước tới giờ đêm nay là lần đầu tiên tôi cảm thấy mẹ đã đặt cho tôi một cái tên hay đến thế.
Ðinh Việt nói với tôi, hôm đó khi anh định thần lại và định chạy theo tôi thì Ngũ Nguyệt Vi đã ngăn anh lại, cô ta nói: "Đinh Việt. Anh không muốn biết nguyên nhân vì sao năm đó em ra đi sao?"
Đinh Việt trả lời cô ta: " Đều là chuyện quá khứ rồi, anh rất bất ngờ khi gặp lại em. Bạn gái anh hiểu nhầm rồi thì phải, anh phải đi tìm cô ấy".
Ngũ Nguyệt Vi nhìn anh và nói: "Đúng thế, bất ngờ quá! Không ngờ lại gặp anh ở đây, anh có bạn gái rồi à?"
Đinh Việt vốn đã tức giận, không nhịn được nữa nói: "Em quá giả tạo, xuất hiện bất ngờ, ra đi bất ngờ, ngay cả cái tên cũng là giả. Đừng nhắc lại chuyện ba ngày đó nữa, là anh ngu ngốc, đầu óc đần độn. Bây giờ anh có bạn gái rồi, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi".
Ngũ Nguyệt Vi chỉ biết thở dài và nói: "Anh có thể động vào Hạ Trường Ninh được sao? Cô gái anh ta thích anh cướp được sao?"
Đinh Việt biết Hạ Trường Ninh. Thành phố này không lớn cũng chẳng nhỏ, Hạ Trường Ninh quan hệ rất rộng, Ðinh Việt ít nhiều cũng được nghe người khác nhắc tới.
Anh kể đến đây thì dừng lại nhìn tôi, mỉm cười: "Phước Sinh, anh không tin em là loại người ấy".
"Loại người nào?"
"Em không thể là người bắt cá hai tay. Không thể vừa hẹn hò với Hạ Trướng Ninh lại vừa hẹn hò với anh. Vì thế anh không tin lời của Nguyêt Nhi". Ðinh Việt chậm rãi nói. Những lời của anh khiến máu nóng của tôi dồn lên, cảm động suýt chút nữa thì gật đầu. Hận không thể kể hết chuyện vì sao tôi quen biết với Hạ Trường Ninh và Ngũ Nguyệt Vi ra.
Đinh Việt dịu dàng nhìn tôi nói: "Ba ngày đó rất lãng mạn, rất giống cổ tích, và cũng rất kích thích, anh mãi không quên được. Nguyệt Nhi rất xinh đẹp, rất hoạt bát, ở bên cạnh cô ấy anh như một thằng điên. Nhưng một năm sau gặp lại cô ấy, anh phát hiện ra mình không còn cảm giác như xưa nữa, còn khi nhìn thấy em chạy anh cảm thấy rất lo lắng. Phước Sinh, anh có một quãng thời gian yêu đương như thế, em có để ý không?" Những lời của anh khiến trái tim tôi đập loạn xạ, lúc lên cao, lúc xuống thấp.
Đinh Việt thưc sự lo lắng vì tôi sao?
"Nếu như lúc đó anh không lo lắng cho em, sợ em giận không thèm đề ý anh nữa, thì anh không thể nào quyết định buông xuôi mối tình ngắn ngủi đó".
Tôi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đen như mun, trên nền cửa sổ chỉ in bóng ánh nến hắt ra nhàn nhạt và mông lung, khiến tôi khó nhìn rõ Đinh Việt ngồi trước mặt. Gương mặt tuấn tú của anh có chút đó lo lắng, ánh mắt anh đang nhìn tôi.
"Nếu như cô ấy nói cô ấy cũng chưa quên anh, khi đó chỉ là cô ấy có việc gấp nên mới bỏ đi như thế, hôm nay cô ấy tìm anh mong có thể bắt đầu lại từ đầu thì Đinh Việt, anh sẽ quên mối tình đó sao?".
Tôi quay mặt lại nhìn Đinh Việt, mắt không chớp. Anh không hề lẩn tránh ánh mắt của tôi, mà nhẹ nhàng trả lời: "Không phải vì anh thất tình cần người lấp chỗ trống nên mới tìm em. Phước Sinh, em có sự hấp dẫn của em".
Câu cuối cùng của anh đã đánh gục tôi. Nịnh nọt là thứ cực khó đỡ. Ninh Phước Sinh tôi cũng hấp dẫn! Câu này khiến cả người tôi nhẹ bỗng.
"Nhưng anh vẫn ở lại nghe cô ấy nói hết. Anh rất muốn xác định một điều, ba ngày ấy cô ấy có thật lòng hay không. Anh ngu ngốc một năm nên muốn buông chuyện này một cách triệt để. Vì thể, nghe cô ấy nói xong và tạm biệt cô ấy anh mới đi tìm em. Tối qua em đã gặp Hạ Trường Ninh à?"
Tôi liền kể hết chuyện vì sao quen biết Hạ Trường Ninh rồi Hạ Trường Ninh từ chối Ngũ Nguyệt Vi thể nào cho anh nghe, rồi kể cả chuyện cô ta muốn cướp anh thế nào nữa.
Ðinh Việt không hề tỏ ra đau lòng, anh mỉm cười nói: "Anh có nói với cô ấy địa chỉ cơ quan anh làm việc ở Thụy Lệ, cô ấy chưa hề đến tìm anh. Hôm qua cô ấy đột ngột xuất hiện, anh còn nghĩ chắc chắn phải có nguyên nhân".
"Anh không buồn à? Anh còn nhớ cô ấy một năm cơ mà?" Tôi tò mò hỏi.
"Tưởng tượng và hiện thực luôn có khoảng cách với nhau. Cô ấy mãi mãi không xuất hiện thì trong sâu thẳm trái tim anh có lẽ vẫn luôn có một giấc mộng. Còn cô ấy xuất hiện rồi, đứng ngay trước mặt anh, nhưng lại đập tan giấc mộng ấy".
"Anh so sánh rồi mới hiểu ra?"
Ðinh Việt bật cười ha ha vuốt nhẹ tóc tôi một cách âu yếm. Tôi không né tránh, thậm chí còn thích thú với hành động này của anh.
"Phước Sinh, em là người mang lại hạnh phúc cho anh. Gặp được em anh cảm thấy rắt may mắn". Từ trước tới giờ đêm nay là lần đầu tiên tôi càm thấy mẹ đã đặt cho tôi một cái tên hay đến thế.
Khi bước ra ngoài quán cà phê. Đinh Việt nắm tay tôi, gương mặt tôi đỏ bừng, tim đập thình thịch. Bàn tay anh cũng giống như con người anh, khiến tôi cảm thấy vô cùng ấm áp.
Tôi và Ðinh Việt yêu nhau rồi.
Anh là một người biết quan tâm hết mực. Thời tiết ngày một lạnh, sáng sớm Ðinh Việt đã nhắn tin dặn dò tôi :"Nhớ mặc áo ấm rồi đi làm nhé!"
Tan ca chỉ cần có thời gian là anh tới đón tôi.
Anh thường nắm tay tôi và kéo vào túi áo mình, miệng không ngừng nói: "Ấm hơn chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!