Chương 77: Chó săn ZED. Được thả.

Chap này tặngchauchitwattnhé. Camon bn vì đã chỉnh màu mắt giùm mình.

~Một tiếng nổ vang lên.

Một thân ảnh ngã xuống.

Miu giật mình, quay lại.

Đôi mắt màu ngọc ánh lên tia khó chịu.

Tên thủ lĩnh đang nằm sát gót chân cô, máu từ đầu hắn chảy lênh láng phần nào làm dơ đôi giày cô đang mang. Giày xám nhé.

Đứng ẩn trong một góc tối, một chàng trai cao lớn.

Cái dáng dựa vào tường cũng phần nào cho thấy tính cách con người.

Trong góc tối ấy, tia sáng duy nhất là phát ra từ điếu thuốc hút dở còn cháy khói đang nằm chỏng chơ dưới mặt đất.

Đôi tay còn đang mân mê khẩu súng.

Miu bất giác cười nhẹ.

"Đi theo tôi từ nãy giờ sao?"

- cô di đôi chân ra khỏi vũng máu tránh cho nó làm ướt đôi giày, vừa bước lại phía chàng trai đang đứng đó.

Han

-yu nhìn cô. Ánh mắt lạnh lùng chẳng bao giờ suy chuyển.

"Không."

- chất giọng ồm ồm vang lên.

"Anh đang đi đâu vậy?"

- cô hỏi. Đứng trước người chẳng bao giờ nói cái gì quá 2 chữ như Han

-yu, người nói ít kiệm lời như Miu cũng tự thấy bản thân mình nói quá nhiều.

Không có tiếng đáp lại. Han

-yu nghe mà như không, điềm nhiên cất khẩu súng vào thắt lưng, đồng thơi rút một điếu thuốc từ trong bao ra, châm lửa.

"Đi nào."

- Miu nói, đồng thời cũng chẳng cho Han

-yu kịp đồng ý mà nắm tay anh lôi đi.

Hai người bước đi bên nhau. Miu bên trái, Han

-yu bên phải. Không nắm tay gì sất, quan hệ của bọn họ chưa đến mức thân thiết nhường ấy.

Cả hai đều im lặng. Tôi tin rằng 2 người đấy chẳng ai là cảm thấy ngột ngạt cả. Bọn họ không phải là loại người thích nói chuyện, nhưng cũng chẳng phải là loại người xã giao đến mức sợ phật lòng người kia mà không dám bỏ đi.

Họ đi bên nhau, chỉ đơn giản để cho tâm hồn bớt cô đơn. Có lẽ vậy.

~~Trong căn phòng sang trọng, hai người con trai ngả ngớn trên sopha. Mỗi người một việc, chẳng ai đụng ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!