Tại sân sau của bệnh viện, có một cậu bé đang đứng dưới tán cây cổ thụ. Cậu bé ấy tay bỏ vào túi quần, đôi mắt màu coffe vô hồn nhìn vào khoảnh không gian khô xác định. Giữa một khoảng sân um tùm cây lá do không có bàn tay con người chăm sóc, một cậu bé khoảng 6 tuổi đứng lặng im, như một bức tượng vô tri vô giác.
"Con đi vòng vòng chơi nhé dì! Ngồi một chỗ chán quá hà!"
- một cô bé khoảng 5 tuổi với mái tóc phơn phớt đỏ, gương mặt phúng phính phụng phịu nói.
"Được rồi. Một chút thôi nhé. Dì sắp xong việc rồi. Dì sẽ chở con về nhà."
- người đàn bà độ trên dưới ba lăm lên tiếng. Bà mặc áo choàng trắng, đi đôi giày cao gót màu đen. Gương mặt toát ra khí chất lãnh đạm hiếm có. Có vẻ bà là một bác sĩ.
"Dạ vâng!"
- cô gái nhỏ mỉm cười chạy đi, hai bím tóc nhỏ phấp phới trong không trung.
Đôi chân nhỏ thoăn thoắt lon ton chạy về phía sân sau của bệnh viện, khu vườn bí mật của cô. Bỗng cô bé khựng lại. Khoảnh sân không rộng lắm, lại có nhiều cây leo, cây hoang mọc um tùm, nhưng vẫn không che đi được bóng dáng nhỏ bé, cô độc đang đứng dưới tán cây kia.
Một cậu bé.
Arita nhẹ nhàng bước đến gần cậu bạn lạ mặt kia.
"Này! Tại sao cậu lại ở đây?"
- đôi mắt con bé mở to tròn như hai hòn bi đen láy.
Cậu bé vẫn đứng đó. Không giật mình. Không quay lại. Cậu đứng đó như một bức tượng vô hồn, quay lưng lại với con bé, cả người bất động, chỉ có những lọn tóc màu nâu đen đang được gió đùa nghịch trong không trung. Con bé không thể thấy được nét mặt cậu bây giờ, không biết nó trông như thế nào nhỉ...
"Này!"
"..."
"Cậu có nghe tôi nói gì không vậy hả? Cậu thật là bất lịch sự!"
- hai má con bé ửng hồng vì giận dữ. Arita là một cô bé con bốc đồng nóng nảy. Cô giận dữ túm lấy cánh tay của cậu kéo lại.
Bỗng cô sững người. Một cậu bé, gương mặt tươi sáng bầu bĩnh, đôi mắt nâu coffe cô hồn đang nhìn chằm chằm cô. Cậu hất tay cô bé ra làm cô ngã sõng soài trên đất, trong mắt hằn những tia đỏ ngầu.
"Bẩn thỉu"
Arita bàng hoàng nhìn đứa con trai đứng trước mặt mình. Khoé mắt cô bé bắt đầu ươn ướt. Cô khệnh khạng đứng dậy và chạy đi, hai hàng nước mắt cứ tuôn ra, chẳng hiều là tại bị té đau hay bị cậu doạ cho sợ.
"Phiền phức"
- khoé miệng nhỏ của cậu bé lại phát ra một lời không mấy dễ nghe... Khẽ quay người lại, cậu đi về phía bệnh viện.
sáng hôm sau*
"Chào... cậu..."
- cậu bé nhẹ nhàng quay đầu lại. Nhưng chưa đến hai giây sau, cậu lại quay trở lại với vẻ vô cảm bất cần.
"Uhm... cậu vẫn còn giận mình chuyện hôm qua hả? Cho mình xin lỗi nhé!"
- Arita ấp úng nói. Đôi má phúng phính khẽ đỏ lên.
"..."
"Nè cậu có nghe tôi nói gì không vậy hả cái đồ bất lịch sự???"
- Arita tức tối hét lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!