Đã hơn 2 tuần kể từ lần gặp đầu tiên của Miu và Jihoo. Chỉ vỏn vẹn một thời gian ngắn thôi mà ngày nào hắn cũng phải chạy qua chạy lại thăm hỏi bố vợ, rồi đi chơi với Mia,... chắc xấp xỉ nghìn lần. Cuộc hôn nhân này là để tăng tình hữu nghị giữa hai tập đoàn, một chín một mười cùng bá chủ thiên hạ. Một cuộc hôn nhân được sắp đặt như một chiếc cầu nối không hơn không kém giữa hai thế lực hùng mạnh thì có cần thiết phải vờ vịt thăm hỏi này nọ không cơ chứ? Thật hết sức dư thừa.
Hắn là người có tố chất lãnh đạo, không chịu sự chỉ dẫn của ai, thế mà dạo này cứ bị ông già sai bảo hết việc này đến việc khác, khỏi nói cũng đủ biết hắn điên tiết đến mức nào...
Với bản tính ngoài lạnh trong nóng thường ngày, có lẽ hắn đã đập phá hay đi đánh nhau giải stress rồi. Nhưng may thay, chỉ là có lẽ, nếu mỗi ngày hắn đều gặp Miu.
Ngồi bên Miu và hít hà mùi hoa hướng dương nhẹ nhàng toát ra từ người cô làm hắn thấy dễ chịu. Hắn thích nhìn cô cười vui vẻ và bắt nạt hoặc cãi nhau với cô đã thành thú vui tiêu khiển của hắn thay cho đập phá, đánh nhau hay uống rượu.
Cô như làn nước mát trong lành và tinh khiết, gột sạch mọi buồn bực của hắn. Cũng bởi cô chính là nước, có lẽ hắn sẽ chết khô trong cuộc chiến vương quyền khô khốc nếu không có cô.
Giờ ra chơi hắn lôi tụt cô xuống canteen mà chẳng thèm nói lời nào.
"Anh lôi tôi đi đâu thế hả?"
- Bị hắn nắm cổ tay lôi đi xềnh xệch, Miu chỉ nhẹ nhàng hỏi mặc dù trong lòng thì đang rất muốn bùng cháy. May mà cô là loại người nghĩ gì hay để trong lòng, chứ không nãy giờ cô đã chửi thẳng vào mặt hắn một bài diễn văn hùng hồn về quyền phụ nữ.
"Xuống canteen. Hôm nay tôi bao."
- hắn đáp, vẫn chả thèm ngoái đầu lại, chất giọng lạnh tanh.
Tới canteen hắn mới chịu buông tay cô ra. Cổ tay bị hắn thô bạo nắm kéo đi đã đỏ tấy lên rồi đây này.
"Người gì đâu mà chẳng biết thương hoa tiếc ngọc. Thật là đáng ghét mà! Bổn cô nương đây sẽ trả thù =*="
Nghĩ sao là làm vậy. Giờ tới lượt cô nắm tay hắn kéo hắn đi khắp cái canteen, mỗi thứ đều mua một ít, mua cho bằng hết cái canteen thì thôi : p *canteen shock tập 1*
"Nè nhóc cô làm gì mà ăn khủng khiếp vậy? Định tu luyện thành lợn tinh luôn hả?"
- hắn hơi nhướn mắt nhìn cô.
"Sao? Anh thấy chưa đủ à? Vậy để tôi kêu thêm nhea Jihoo đại thiếu gia?"
- Miu nhìn hắn, nở nụ cười tươi thiệt tươi :)
"Thôi thôi đủ rồi. Cô kêu xong chưa, đem lên sân thượng ăn."
"Nè đàn ông con trai gì mà lại để con gái như tôi xách lên vậy hả?"
- cô lườm hắn toé khói.
"Được rồi... Yes your majesty"
- hắn đau khổ nhìn đống đồ ăn chất cao hơn núi kia, rồi liếc sang cô cười khổ.
"Yes madam là được rồi"
- cô vui vẻ nói, rồi tót lên sân thượng trước, bỏ lại hắn đứng một mình bơ vơ giữa canteen đông đúc. (Cái này là "đem con bỏ chợ nè"...)
Quay lại nhìn bóng dáng cao lớn của hắn đang khệ nệ tay xách nách mang bao nhiêu là thứ chạy theo, cô khẽ cười thầm. Chọc tức bổn cô nương đây hậu quả khôn lường lắm babe à :"> *canteen shock tập 2*
"Cô được lắm Miu... ăn không hết là chết với tôi"
- hắn vừa xách bao nhiêu thứ bước theo vừa lẩm bẩm một mình. Thật là tội nghiệp mà...
Bỗng từ cửa ra vào xuất hiện một cô gái rất xinh đẹp. Khuôn mặt tươi sáng, đôi mắt phượng sắc sảo, mái tóc đen dài xoã xuống ngang lưng, thân hình mảnh dẻ, dáng đi yểu điệu và có phần hơi thướt tha thái quá. Thấy Jihoo, đôi mắt cô ả sáng quắc lên như đèn pha ô tô, cô "lướt" đến bên hắn, nhẹ nhàng chạm vào hắn, dè dặt cất lời:
"Jihoo à hôm nay anh mua gì mà nhiều đồ ăn thế hả? Định đi ở ẩn à tên ngốc này. Jihoo, nghe nói anh sắp kết hôn cũng cô tiểu thư nào đó?
- cô nàng nũng nịu bám vào cánh tay của Jihoo, nhìn anh đầy tâm sự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!