Người đàn bà kia vẫn có vẻ không thèm quan tâm để ý đang có 2 ánh mắt khó chịu nhìn bà như muốn ăn tươi nuốt sống. Bà ta vẫn ăn uống cười nói một cách trơ trẽn.
Miu thật sự muốn nhào tới đâm cho bà ta một nhát ngay mặt như bà ta ngày xưa đã làm với mẹ cô, nhưng như vậy có vẻ là quá dễ dàng với bà ta. Dù sao ả đàn bà đó đâu phải chỉ rạch mặt mẹ cô.
"Đi tiếp khách nào, Amer."
- cô đưa tay khoác tay Amer, miệng nở nụ cười thú vị.
"Không cần đâu. Chuyện của nhà em, em nên tự giải quyết."
- anh cũng quay sang nhìn Miu, đáy mắt có chút bất thường - "chưa đến lượt anh."
"Tuỳ."
- Miu nhún vai - "nhưng em vẫn không muốn đi một mình đến chỗ ả đàn bà đó. Nếu không có người em sợ sẽ mất kiểm soát mà hạ nhục bà ta ngay tại đó luôn đấy."
"Ai che giấu và kiềm chế cảm xúc giỏi hơn em chứ."
- Amer véo nhẹ má cô.
"Anh có phiền không nếu em đi cùng một vị khách khác? Vị khách không mời mà tới thứ 2."
"Tuỳ em."
- Amer vẫn điềm nhiên nói, nhưng giọng có vẻ đã khó chịu hơn.
Miu có vẻ không để ý đến điều đó, móc điện thoại ra gọi thẳng cho người đang đứng ở tầng 2 ung dung tự tại nhìn xuống phía dưới.
"Tới cũng đã tới rồi. Xuống đây chung vui với em đi."
- Miu nhẹ nhàng buông những lọn tóc đã được búi từ nãy xuống. Đưa tay lấy một li Gin.
"Amer?"
- hắn cũng chẳng có vẻ gì ngạc nhiên khi bị Miu phát hiện.
"Đi mất rồi."
- cô làm vẻ nũng nịu.
"Ừ."
Và chưa đầy 2 phút sau, một vòng tay rắn chắc đã ôm cô từ phía sau. Hắn dụi đầu vào cổ cô, cằm tựa lên vai. Trông hai người cực kì đẹp đôi và hạnh phúc.
"Hình như trong em, tôi chỉ là người dự bị thôi nhỉ."
- hắn cười mỉa một câu.
"Em quan tâm để ý đến anh là phước 7 đời nhà anh đó, đòi hỏi."
- cô xoay người, đối diện với hắn. Tuy vậy, bàn tay hắn vẫn đặt hờ trên eo cô, không hề có ý định buông ra.
"Ji, anh là một tên hư đốn."
- Miu trách nhẹ hắn. Đồng thời đôi môi mỏng quẹt nhẹ qua môi hắn.
"Hửm?"
- hắn giả vờ ngây thơ, ôm cô chặt hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!