Chương 5: (Vô Đề)

Những chiếc xe lao vun vút trên đường quốc lộ như chẳng coi ai ra gì.

Hắn dẫn đầu đoàn xe mô tô khủng đó. Những chiếc phân khối lớn như thế này không được quyền chạy trên thành phố, vậy mà hắn ngang ngang tự tại dẫn đầu một đoàn quân xe Harley thong dong chạy giữa đường lớn, cũng hiểu thân thế của hắn như thế nào.

"Kính chào thiếu gia Han

-yu "

- cả hàng người đồng thanh.

Sòng bạc này thuộc sở hữu của đại gia đình tiểu thiếu gia Han

-yu, một gia tộc có quyền thế tại Seoul.

Bốn người, Jun, Nhật Minh, Han

-yu và Jihoo bước vào quán, theo sau là đám đàn em.

Han

-yu từ tốn đẩy cánh cửa bằng gỗ ra, không khí tràn ngập mùi rượu và tiếng nhạc xập xình liền vang lên. Đám đông bên trong đang nhay nhót loạn xạ khắp nơi. CHỉ toàn cậu ấm cô chiêu được cưng như trứng, hứng như hoa.

Người quản lí đưa bốn người họ đến một căn phòng V.I. P tốt nhất nằm trên tầng, có thể nhìn được toàn cảnh những con người đang nhảy nhót thác loạn ở dưới. Chiếc ghế Salon được bọc bằng da thú nằm chính giữa choáng hết không gian của căn phòng nhỏ này.

Jihoo thả phịch người xuống ghế, nhàn nhã cầm li rượu trên bàn nhấp một ngụm nhỏ.

"Vụ bên Pháp như thế nào rồi?"

- hắn lên tiếng.

"Tuy có chút khó khăn do bọn cớm canh chừng gắt quá, thời gian bị trễ hơn 2 tiếng mới qua được. Nói chung vẫn qua cửa ải bình thường. Không có gì đáng lo. Chỉ cần giữ thông tin kĩ để tránh xảy ra chuyện bị bọn cớm phát giác."

Ngồi đối diện với Jihoo, Nhật Minh cười khẩy đáp. Anh có gương mặt góc cạnh cùng đôi mắt màu nâu và đôi lông mày rậm. Thân hình cao to vạm vỡ, những bắp tay cuồn cuộn. Ngày còn học cấp II, anh chơi cho đội tuyển bóng rổ của trường và là đội trưởng. Trong bốn chàng trai cầm đầu Hội Tứ Vương, anh là người menly nhất và khỏe nhất.

Jihoo nhếch miệng hài lòng.

Han

-yu vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh thường ngày của mình. Đôi mắt đen lim dim, cặp lông mày nhíu lại, tấm lưng to lớn vạm vỡ ngả vào tấm da ghế một cách thoải mái, một tay buông thõng, tay kia đưa lên chống cằm. Anh mặc áo thun trắng ôm sát người và quần jeans lửng, chân mang dép lào.

Nhật Minh nhìn cái tên lúc nào cũng như vừa rớt xuống Trái Đất ấy, lắc đầu. Mặc cho tên khùng Jun kế bên cứ lải nhải phàn nàn quán bar này thế nọ, thế kia, tên đó vẫn cứ thờ ơ nằm ngủ.

Han

-yu là người anh em chí cốt của Jihoo, đã theo hắn xông pha chiến trường từ hồi 14 tuổi. Han

-yu từ nhỏ cho đến 12 tuổi đã được cha gửi lên núi sống với sư phụ, tập luyện võ công. Trên đất Seoul này khó có người nào có thể đánh bại Han

-yu. Nghe nói, Jihoo cũng từng thất bại khi tuyên chiến với Han

-yu.

Tuy vậy Han

-yu lại rất ít khi đánh nhau, chỉ toàn nằm ở nhà và ngủ (==). Tính lầm lầm lì lì ít nói, nhiều khi chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Phan Han

-yu này là vũ khí bí mật đặc biệt tối tân của Tứ Vương. Anh sống khép kín và là một con người bí ẩn.

Tên khùng Jun sau một hồi huyên thuyên không ngừng nghỉ cũng cảm thấy mệt nên đành dừng chương trình phàn nàn lại. Trong không gian ồn ào huyên náo của quán bar, bốn người con trai lại im lặn, Hòa vào tiếng nhạc xập xình bên ngoài là... tiếng ngáy của Jun sau khi đã nốc hết một li rượu đầy do quá khát...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!