Chương 49: Vị khách không mời mà tới

Chap này tặng Vivi_phan nhé :) xl là mình ko tag bn vô dc :(( cái máy đó bị sao í mà kiếm tên bn quàiiii mà hăm thấy :((

Anh ngốc lắm."

- cô mắng yêu hắn, tay kia đưa lên che miệng mà cười.

"Không phủ nhận."

- hắn nhún vai bất cần. Đúng là hôm nay hắn đã rất ngốc nghếch, bị cô dụ vào tròng mà đến khúc cuối mới biết bị lừa - "cứ coi như là em nhớ tôi nên mới như vậy là được."

"Không cho phép."

- cô trừng mắt nhìn hắn.

Hắn không nói gì, cũng chẳng thèm nhìn cô. Mắt hắn đang đăm đăm nhìn về một khoảng không nào đó, mơ màng. Duy chỉ trên môi hắn còn nở nụ cười nửa miệng thường thấy. Cô thấy vậy, cũng không thèm nói gì nữa. Hai người đi cạnh nhau mà như không, dường như sợi dây duy nhất kết nối hai người lại là cái nắm tay siết chặt.

Tay cô lạnh, tay hắn cũng lạnh, không biết sưởi ấm cho nhau kiểu gì, hay cứ thế mà lấy về rồi lại làm tổn thương nhau.

Hôm nay, đồ của cô là do hắn chọn. Còn đồ hắn mua là do cô chọn. Hắn mua cho cô những bộ váy màu trầm, chủ đạo là màu tím. Còn đồ của hắn do cô chọn là những bộ màu sáng, màu chủ đạo là xám trắng, tránh tối đa những bộ có màu trắng tinh vì cô biết hắn không thích màu này.

Hắn và cô mua rất nhiều đồ, đủ mặc cho thềm vài chục buổi lễ hộ và tiệc tùng. Tay hắn giờ bận xách đồ đạc lỉnh kỉnh nên tạm thời buông tay cô ra.

"Ji..."

- cô nắm áo hắn, giật giật, giọng ngâng dài nũng nịu. Hắn quay lại nhìn cô trìu mến - "có bao nhiêu người đang ở xung quanh ta vậy?"

"15 người đi đằng trước thám thính, hai mươi người đằng sau và khoảng 5 người đi 2 bên."

- hắn thành thật trả lời.

Hoá ra linh cảm của cô là đúng. Chứ đời nào ông trùm dám công khai đi chơi một mình bao giờ.

Bước đến cửa, hắn nhẹ nhàng đặt đồ xuống, đưa tay gỡ cái khăn quàng đang trên cổ xuống, choàng vào cổ cô. Mùi Encounter và thuốc lá hoà quyện với nhau nhịp nhàng tạo ra một mùi hương đầy nam tính, bí ẩn và quen thuộc. Cô vô thức đưa tay lên nắm lấy chiếc khăn màu đen.

"Mai mốt nhớ ăn mặc kín đáo vào"

- hắn xoa đầu cô như một đứa con nít.

"Đừng coi em là trẻ con như thế."

- cô trừng mắt nhìn hắn. Kiêu kì, lạnh lùng, xa cách, tôn quí. Người phụ nữ nũng nịu đã không còn. Hắn thở dài.

Hắn đưa cô về xe, chất hết đồ vào cốp và giúp cô yên vị. Bỗng hắn nhẹ nhàng cúi xuống, thơm một cái nhẹ nhàng vào má cô. Những cọng tóc loà xoà trước mặt hắn cọ vào tai và trán cô tạo nên một cảm giác khó tả, rục rịch tận đây con tim.

Nụ hôn dịu dàng này như ảo giác với cô, bởi khi hôn hắn chỉ dồn dập, điên cuồng, hút cạn sinh khí của cô như muốn đánh dấu chủ quyền.

Hắn lấy hai tay áp sát vào hai bên mặt cô, đưa đầu lại gần. Mũi của cô và hắn đụng nhau, phần trán cũng vậy. Cô có thể cảm nhận được cả hơi thở đều đều của hắn đang phả vào mặt mình. Mãi vài giây sau, hắn mới quyến luyến buông ra.

"Bye hàng khuyến mãi."

- hắn xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói.

"Bye Ji."

- cô lấy tay vuốt lại mái tóc rối tung do bị hắn xoa mạnh tay. Hắn nhìn cô lần cuối, rồi xoay người đóng cửa một cái rầm. Xe lăn bánh, cô có thể thấy trong kính chiếu hậu, bóng hắn cô độc tiếng về chiếc xe Cadillac màu đen, không một lân ngoái đầu lại nhìn cô.

"Miu. Còn gần 1 tiếng nữa em nhé."

- Amer đón cô từ ngoài vào, xách đồ phụ cô. Anh có vẻ là chuẩn bị xong rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!