Chương 48: Âm mưu

"Miu. Muốn đi dự tiệc cùng anh không?"

- tiếng Amer vọng từ dưới nhà lên.

"Tiệc nào ạ?"

- Miu lấy điện thoại gọi xuống nhà dưới cho Amer. Bản thân cô không thích hét lớn chút nào.

"Tiệc giữa các nhà quí tộc ấy. Anh định đưa em đi ra mắt."

- Giọng Amer ở đầu dây bên kia nghe có vẻ khác với lúc anh hét lớn. Anh im lặng 1 chút, rồi tiếp - "ý anh không phải là ra mắt, mà là... một dạng của dẫn đi cho người ta biết mặt ấy... ý là..."

"Vâng. Em hiểu."

- cô cười trước cách nói ngây ngô của anh - "mấy giờ đây?"

"6 giờ em nhé. Nhưng nếu muốn thì em có thể đi trễ. Dù sao em vẫn là nhưng vật quan trọng nhất."

"Em?"

"Ừ. Chẳng phải từ nhỏ đến lớn, em đều là tâm điểm của mọi bữa tiệc và các cuộc gặp mặt đó sao?"

- Amer cười khẽ.

"Không vui gì đâu."

- cô chán ngán nằm ngửa ra giữa phòng.

"Ừ. Nếu muốn đi mua đồ thì đi đi nhé. Xin lỗi là anh không đi được."

"Vâng. Họp giao ban phải không. Anh có đồ chưa?"

"Đồ vest của anh còn nhiều hơn áo và quần của em cộng lại đấy, nhóc. Mặc dù không bằng 1 góc số váy của em."

Cô phì cười trước cách so sánh quái đản của anh rồi cúp máy. Đồ thì cô có quá nhiều rồi, chỉ là thân thế cô không cho cô xuất hiện với một bộ đồ quá 1 lần...

6 giờ là tiệc bắt đầu... vậy chỉ còn hơn 2 tiếng nữa là phải làm xong.

Cô xuống nhà, kêu tài xế riêng tới và đi thẳng 1 mạch đến Meccy's Mall. Cô khoác bên ngoài là chiếc áo choàng da đã sờn cũ, trông chẳng khác nhà nghèo gì mấy.

Vừa bước vào mall, bỗng có 1 người tông sầm vào cô.

"Á..."

- một cô gái

- có vẻ là dân ăn chơi, nhà giàu

- đưa tay lên xoa trán. Một đống con gái khác chạy đến. Đứa dỗ, đứa am ủi náo nhiệt hết cả lên. Có vẻ đứa con gái vừa tông cô là đứa cầm đầu.

"Cái... cái con kia... mày đi mà không có mắt à??"

- đứa con gái có mái tóc xoăn bước ra đầu, nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt - "à thì ra là một đứa bạch tạng. Cái thứ như mày mà cũng dám đi vào đây sao??"

Cô im lặng, không nói gì. Trên môi hiện một nụ cười nửa miệng như ác quỉ làm bọn con gái sợ mất mật.

"Mày có biết tao là ai không?"

- đứa con gái đầu đàn bước ra. Giọng nói không chua ngoa như con nhỏ hồi nãy nhưng vô cùng trịch thượng, xem thường người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!