Chap này tặng JHshinpnhé ;) camon bn đã ủng hộ truyện ;)
"Anh định ở lại đây cho đến khi nào?"
- cô dựa đầu vào cửa xe, mắt nhắm nghiền.
"Cho đến khi nào tôi thu phục được em."
- hắn thờ ơ trả lời, giọng mang theo vẻ châm chọc.
"Bỏ cuộc đi."
- không biết đây là lần thứ mấy cô nói 3 từ này rồi. Mặc dù biết khả năng hắn bỏ cuộc là gần như 0%. Người như hắn không ăn được sẽ đạp đổ. Chỉ là cô không muốn gieo hi vọng cho hắn thôi. KHÔNG ĐỜI NÀO cô đi yêu loại người bá đạo lẳng lơ như hắn. Thật sự chỉ được cái mã ngoài.
Hắn không trả lời, chỉ cười thầm.
Chiếc xe cứ thế lăn bánh về căn biệt thự.
Em về trễ quá đấy."
- mới bước vào cửa, cô đã nghe tiếng trách móc từ Amer ở ghế sopha, tay cầm một li coffee còn nghi ngút khói. - "em nên biết đây không phải Hàn Quốc. Ban đên ở đây không hề an toàn ột cô gái như em đâu."
"Vâng."
- cô trả lời bất cần. - "còn anh thì nên bỏ thói uống coffee khuya như thế này đi."
Cô bỏ giày vào tủ, bước lên lầu.
"Ngủ ngon, Amer."
"Goodnight, darling. Mai gặp em nhé."
Amer buông li coffee xuống bàn, ngoái đầu nhìn Miu, trong lòng dấy lên một nỗi bất an. Không phải anh không biết tối nay Miu vừa đi với Jihoo về, chỉ là anh không muốn hỏi. Cô đã đồng ý sang Anh với anh không có nghĩa là cô chọn anh. Bấy lâu nay anh cứ tự cho là vậy, nhưng giờ đột nhiên hiểu ra quả là có chút đau lòng, hụt hẫng.
Miu sang Anh với anh không có nghĩa là Miu chọn anh.
Miu nói chọn anh nhưng chưa chắc trong lòng cô ấy đã có anh.
Không biết, anh có thể giữ được cô ấy trong bao lâu đây...
Tôi nay có 3 con người không ngủ ngon giấc.
Dạo này cô thưởng ở lì trong nhà, không ló mặt ra ngoài đường lấy một lần. Một phần là bởi bệnh dị ứng của cô, phần còn lại là do tiết trời lạnh kích thích tính lười lên cao độ.
Và thế là cô như con gấu ngủ đông, nằm ì ở nhà, không thèm chạy bộ mỗi buổi sáng như trước, không thèm dậy sớm chuẩn bị đồ ăn như trước, không thèm ăn kiêng như trước. Cô chỉ việc nằm đó, bắt Amer đi mua đĩa phim hoạt hình Disney và kẹo bánh về.
Chỉ mới hơn 1 tuần trôi qua thôi mà cô đã lên 5 kg. Làn da trắng giờ lại trở nên hồng hào chứ không còn cho người ta cảm giác yếu ớt nữa, đôi gò má khi cô cười với Amer thì ửng đỏ, đôi mắt phản chiếu sức khoẻ của cô cũng đang dần tăng lên.
Đôi với người bình thường, bây giờ là mùa đông. Nhưng đối với cô, bây giờ là mùa xuân, khi cơ thể và tâm hồn cô như đang được sống lại một lần nữa.
Dạo này tối nào cô và hắn cũng skype với nhau đến tận khuya mới thôi. Nếu cô bận thì cũng cầm lăm lăm cái điện thoại trong tay để nhắn tin bà tám với hắn.
Đêm nay Amer không về. Nhà gần như chỉ có cô và anh, anh bỏ cô ở nhà một mình quả là có chút hiu quạnh. Mặc dù kè hầu người hạ tấp nập trong nhà, nhưng dù sao cô vẫn không thích nhiều lời với những người không gần gũi, kể cả những người bạn cô không thân thiết.
Tối đêm hôm đó là một đêm mưa, và cô chúa ghét tiếng sấm rền. Nó cho cô cảm giác nó đang ra vẻ ta đây, gầm lên từng đợt dữ tợn, nhưng nó thậm chí một thể xác cũng không có, chỉ là ánh chớp xoẹt qua trong chốc lát.
Tiếng sấm gợi nhớ cô đến những người cô không muốn nhớ.
Bây giờ đã là gần 12 giờ đêm. Chiếc điện thoại đang ở đầu giường, cạnh cô. Cô nghiêng người, với lấy chiếc điện thoại, bấm nút gọi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!