Chương 46: Rồi sẽ yêu

Chap này tặng bn nhatnhabe5vì công lao to tát giựt tem ;) camon bn :)

Cô nhẹ nhàng đưa tay lên quẹt những giọt nước đọng trên mắt vì cười. Tên "tài xế" vẫn kiên nhẫn ngồi yên chờ cô.

"Xin lỗi anh, chiếc áo choàng lông cọ vào cổ tôi làm tôi nhột quá. Anh làm ơn cho tôi đến Crown giùm."

- cô lấy lại bình tĩnh, điềm đạm nói.

Hắn ngồi phía trên không nói gì, khoé miệng hơi nhếch lên. Rồi hắn giẫm ga, chiếc xe lao đi như tên bắn.

Ngồi ghế sau, cô cũng im lặng. Từng giọt mồ hôi chảy từ trán cô, lăn xuống cổ, thấm vào tấm áo choàng. Cứ thế này chắc cô không chịu nổi mà chết quá...

Bỗng, hắn chẳng nói chẳng rằng, đưa tay bấm nút cho cửa xe tất thảy đều hạ xuống. Từng đợt gió lạnh ùa vào, làm bốc hơi hết cả những giọt mồ hôi sắp sửa chảy xuống mặt cô. Không khí mát lạnh trong lành bay đến làm cô có cảm giác như ở sa mạc mà đang tắm trong hồ lạnh vậy.

Hắn vẫn là gương mặt lạnh lùng. mái tóc màu nâu đen hơi rối. Bình thường cô gặp hắn là chỉ những bộ âu phục đen hay áo vest sang trọng, cùng lắm những lúc đi chơi với cô hắn cũng mặc áo sơ mi lịch sự. Hôm nay gặp hắn với một bộ đồ tài xế xộc xệch, nhăn nhúm, cũ kĩ thật khiến người ta giựt hết cả mình. Cô lại nghĩ nếu hắn muốn cải trang hay tạo vỏ bọc gì thì tốt nhất là nên đi lái taxi, rất xứng, rất lạ nhưng vẫn có khí chất trịch thượng khác người.

"Không lạnh sao?"

- cô hơi nghiêng người ra trước, tay chống cằm nhìn hắn.

"Ừ."

- hắn lãnh đạm trả lời. Nếu cô đã muốn đóng như 2 người xa lạ thì hắn cũng chiều.

Trong suốt quãng đường từ đó đến khu thương mại Crown, 2 người không ai nói với ai tiếng nào. Cô trong lòng không khỏi ngưỡng mộ hắn, khi mà trời lạnh cắt da cắt thịt, chỉ với một tấm áo mỏng như trong mùa hè mà gương mặt hắn không có chút biểu hiện gì, có chăng cũng chỉ hơi trắng thêm một tẹo.

"Đã tới, tiểu thư."

- hắn dừng xe trước hai toà cao tầng sát nhau - "có cần tôi đứng đây đợi?"

"Nếu anh không phiền."

- cô lục đục dọn đồ ra xe - "bao nhiêu vậy?"

"Không cần. Tôi sẽ ghi lại sổ nợ cho cô."

- miệng hắn hơi nhếch lên.

Cô nhìn hắn, một nụ cười như có như không đúng với phong cách thường ngày của Jihoo, rồi leo xuống xe, đi thẳng vào toà thương mại.

Nụ cười nửa miệng có như không hắn vẫn giữ cho đến khi cô khuất bóng hẳn trong dòng người tấp nập ngược xuối. Phản ứng của cô khi thấy hắn hôm nay quả là nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn không ngờ mình lại mang tính chất giải trí nhiều đến vậy...

Hắn lặng lẽ rút điện thoại ra, gọi ột ai đó, rồi khôi phục lại vẻ mặt lãnh khốc thường ngày.

*********

Cô bình thường sẽ không đi shopping lâu như thế này

- tận 2 tiếng. Nhưng mà có hắn đợi ở ngoài nên cô cố tình kéo dài thời gian. Không ngờ hắn vừa bị tai nạn xong lại cả gan bay qua Anh trong thời tiết đang mùa Đông này, còn làm tài xế taxi và mở toàn bộ cửa xe xuống cho khí lạnh tràn vào nữa chớ. Hắn có phải người không thế??

Giờ đã là hơn 11 giờ đêm, các cửa hiệu cũng sắp đóng rồi. Giờ này chắc Amer đã về nhà rồi, và chắc anh cũng không ngạc nhiên quá nếu không thấy cô ở nhà như lời anh dặn đâu nhỉ... anh quen quá rồi mà.

Thế là cô kết thúc buổi shopping và quay người tiến về cổng chính. Shopping mall này rất rộng, tìm được đường ra cũng không phải dễ. Cô từ khi bước vào đã ghi nhớ hết những ngã mà mình rẽ vào, từ đó không cần hỏi hay dò sơ đồ cũng ra được, nhưng đến cửa chính cũng mất 10 phút đi không nghỉ.

Ánh đèn đường màu cam vàng như bị nuốt trọn bởi bóng đêm vô tận nên rất khó để nhìn thấy, rất khác với không khí náo nhiệt cả về đêm ở Hàn Quốc. Đường gần như không còn xe đậu, lâu lâu chỉ thấy vài chiếc xoẹt qua như cánh con chim ruồi.

Hắn đang đứng cạnh một chiếc Cadillac đời mới, đã thay hoàn toàn bộ tài xế với một bộ âu phục đắt tiền, choàng bên ngoài là áo lông chồn màu đen xám, kéo dài đến tận đùi hắn. Nhận diện một cục đen nay trong một cục đen khác quả thực là chuyện rất khó đối với cô.

Cô bước đến trước mặt hắn, vẫn không thèm ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái. Bàn tay của cô nhẹ nhàng đặt lên tấm áo choàng, ở chỗ trước tim hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!