Chap này mình xin tặng bn Kyoko1812 ;) camon bn đã nhiệt tình ủng hộ truyện của mình :) truyện này dự là sẽ có phần 2, nên mong tới lúc đó bn vẫn ủng hộ nhaaa ;)
"Ngốc à. Đừng ngủ nữa. Dậy ăn đi."
- cô nhẹ nhàng vuốt vuốt má trái của hắn, giọng ngọt ngào dỗ dành.
Mấy ngày nay, ngày nào cô cũng đến thăm hắn, không đến được cũng phái người đưa đồ ăn cho hắn và gọi điện thoại nói chuyện suốt mấy giờ liền.
Nụ cười của hắn hình như cũng không còn thách thức, châm biếm như trước nữa mà có chút ngọt ngào, làm người khác muốn tan chảy.
"Hàng khuyến mãi, sao em đến sớm thế."
- hắn xoa xoa thái dương, ra chiều mệt mỏi vì mới ngủ dậy.
"Vậy mai mốt trưa em đến nhé?"
- cô hờ hững đáp, giọng có chút không vui.
"Sợ em mệt thôi."
- hắn hơi quay đầu sang, nhìn cô mỉm cười. Vết thương bên mạn phải của hắn là do mảnh kính lớn đâm vào, tuy vậy chỉ đâm ở phần mỡ và thịt bên ngoài chứ không tới nội quan nên không gây nguy hiểm, nhưng sẽ đau và nhức hơn rất nhiều, còn rất khó để chữa khỏi, thời tiết chuyển sẽ gây nhức nhối.
"Vậy thì sớm khoẻ đi cho tôi nhờ."
- cô múc một muỗng cháo đưa lên miệng hắn.
"Chẳng phải em bắt anh không cho anh xuất viện sao?"
"Tại anh chưa khoẻ."
- cô lấy muỗng gạt đi phần cháo dính bên miệng hắn.
Cô đến thăm hắn, thường thì sẽ đến lúc sáng sớm, khi hắn chưa ngủ dậy. Thế nhưng, hắn như một con báo nhạy cảm, cô nhẹ nhàng rón rén đến đâu cũng không giấu được nhịp tim, hơi thở và mùi hương của mình. Lúc nào cô đến, hắn cũng dậy ngay lúc đó. Chỉ là hắn muốn cô tin hắn còn ngủ mà thôi.
Hắn là cực kì khoái cảm giác vừa mở mắt ra là thấy cô ngồi cạnh. Bởi thế nên hắn cố không mở mắt ra nhìn cô
- mặc dù hắn hắn đã dậy từ thuở ban mai nào rồi.
Dạo gần đây cô và hắn có thân hơn đôi chút. Ừ thì không biết là có phải giả tạo hay không. Tôi dám cá rằng, những người trong cuộc bây giờ cũng chẳng phân được thật giả. Nhưng thôi hãy cứ tạm thời quên nó đi, quên cái trò chơi tham lam của cả 2 người.
Và cứ thế, chiều cô lại về. Cô sẽ về vào tầm 4 giờ, bởi 5 giờ trời sẽ chuyển rất lạnh, nhiều khi còn có tuyết. Và hôm nay cũng không ngoại lệ.
Hôn tạm biệt hắn lần cuối, cô xoay người bước đi. Đôi bốt da cao đến tận đầu gối kêu lộp cộp lộp cộp. Đôi tay đã đỏ ửng lên vì lạnh, vừa mở cửa ra đã thấy một bóng người cao lớn quen thuộc, đứng dựa vào chiếc Harley phân khối lớn. Trông qua có vẻ giống như hắn, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy hắn có chút gì tàn khốc, kiêu căng với nụ cười nửa miệng, còn người này lại cho ta cảm giác ấm áp với nụ cười chân thật.
"Amer. Anh làm gì ở đây vậy?"
- cô nhăn mặt hỏi - "lại còn mặc đồ mỏng manh thế này nữa. Muốn bệnh luôn à?"
"Bệnh thì có sao, em chăm sóc anh mà"
- Amer nháy mắt tinh nghịch - "dạo này em hay đến chăm sóc Jihoo quá nhỉ."
Nụ cười ấm áp anh ấy vẫn giữ nguyên trên môi, duy chỉ có đối mắt là đượm buồn.
"Sweet heart, everything is not what it seems."(1)
- cô nhẹ nhàng lấy khăn choàng trên cô mình ra quấn lên cổ anh - "are you jealous?"(2)
*(1): anh yêu à, mọi thứ không như vẻ bề ngoài của nó đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!