Chương 4: Làm quen

*sáng hôm sau*

Hôm nay Jihoo đi học sớm hơn thường ngày. Vừa mới bước vào lớp, hắn đã bắt gặp hình dáng thân quen đang ngồi thơ thẩn nhìn ra cửa sổ. Miu không ngồi ở chỗ để cặp của hắn nữa mà... chuyển sang ngồi luôn chỗ của hắn.

Hắn tiến đến kế bên cô, để phịch chiếc cặp xuống bàn.

"Yo! Chị dâu đến sớm vậy"

Miu giật mình, nhẹ nhàng quay người lại, mỉm cười với hắn, nụ cười làm rung động hàng triệu người đàn ông chỉ đủ làm hắn ta nghĩ, cô thật đặc biệt.

"Chào."

Jihoo đặt phịch thân hình to lớn xuống chiếc bàn cạnh Miu, khẽ liếc đôi mắt tò mò qua cô.

"Nể tình cô là chị dâu tương lai, tôi nhường lại cho cô chỗ đó đó."

"Uhm. Thanks."

"..."

"..."

"..."

Chưa bao giờ Jihoo lại cảm thấy ngột ngạt và khó chịu như lúc này. Hắn chưa bao giờ nói nhiều như vậy và cũng chưa có đứa con gái nào lại trả lời hắn một cách thờ ơ như thế. Đây là lần đầu tiên, à không là lần thứ 2 hắn muốn nói chuyện với một ai đó.

"Ááááá!!!!!"

Bỗng một tiếng hét vang lên làm cả 2 pho tượng kia giật nảy mình. Không biết tự bao giờ Jun đã đứng bên cửa ra vào, mắt chữ A miệng chữ O, lắp ba lắp bắp nói không nên lời:

"Đ.. đại... ca...h... ôm... nay...đ... đi... họ...c... sớm.........."

Như người say rượu, cậu chàng nghiêng nghiêng ngả ngả đi lại chỗ ngồi của Jihoo và gí sát mặt mình vào mặt cậu chàng.

"Không thể nào!!!"

- cậu ta hét lớn - "không thể như thế được! không thể! không thể..."

Jihoo đơ người. Một giây... Hai giây... Ba giây... Anh trừng mắt liếc nhìn tên khùng kia bằng ánh mắt đe dọa và khinh bỉ nhất có thể, nhưng dường như chàng trai ấy vẫn chẳng thèm để ý.

"Jihoo à! Tớ yêu cậu bằng cả tình yêu chân thành nhất của một con người! Tớ đã cùng cậu vào sinh ra tử, cùng cậu nói cười suốt bao nhiêu năm trời... Tớ nhớ những khoảnh khắc chúng ta cởi truồng tắm mưa cùng nhau lúc nhỏ. Nhớ những lần cậu cười với tớ và nói cậu yêu tớ biết bao... Cậu... cậu thay đổi rồi... cậu không còn như xưa nữa... cậu... cậu..."

Bây giờ không chỉ mình Jihoo đơ mặt ra mà Miu cũng lặng người... Tên khùng này ở đâu chui ra thế không biết...

Jihoo lườm tên nhóc kia đầy lạnh lẽo, tiện thể cằm luôn cuốn tập trên bàn chọi thẳng vào đầu tên ấy. Jun nhanh nhẹn né tránh, rồi ngồi chồm hổm dưới đất giương đôi mắt to tròn long lanh vô (số) tội nhìn đại ca lạnh lùng của mình.

Jihoo tức đến chết với thằng nhóc này mất.

Bên cạnh Miu khúc khích cười.

"Hello người đẹp. Tớ là Nhật Minh, còn kia là Han

-yu, đều là bạn của Jihoo."

"Xin chào."

Chẳng biết từ lúc nào Nhật Minh đã có mặt ở trong lớp, vừa nói anh vừa chỉ vào người con trai có mái tóc nâu đen, dáng người cao to đang đứng tựa lưng vào bàn cách Miu vài bước chân.

Han

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!