Hắn kéo cô vào xe ngồi, bật lò sưởi lên. Từ nãy đến giờ, cô chưa lần nào thấy hắn mở điện thoại hay làm gì ngoài đứng cạnh cô và chọc cô, vậy mà vừa bước ra đã có một chiếc Roll Royce đậu sẵn chờ ở ngoài.
"Đi siêu thị trước, mua đồ ăn về nấu đã."
"Ở nhà có sẵn rồi."
"Tôi muốn tự lựa."
"Tuỳ."
Thế đấy. Hai người bạn trẻ của chúng ta, nhiều khi có thể ôm nhau lăn xuống đồi, nhưng nhiều khi nói chuyện với nhau còn không bằng những người xa lạ.
Chiếc xe lăn bánh, tiến thẳng đến siêu thị thành phố.
"Tôi không hay đi siêu thị ở đây. Quầy thịt ở đâu vậy?"
- Sau một lúc nắm tay hắn kéo đi gần khắp cái siêu thị, cuối cùng cô cũng chịu dừng lại và hỏi đường.
Hắn cốc đầu cô một cái rõ đau làm cô mém chút nữa là chảy cả nước mắt. Thấy gương mặt khó coi của cô, hắn biết mình làm hơi quá nên cúi xuốn hôn một cái ngay chỗ hắn vừa đánh kèm theo động tác xoa xoa đầu cô như một đứa trẻ.
"Anh là đồ ngốc."
- cô đẩy nhẹ hắn ra, rồi len qua người hắn tiến đến hỏi chị phục vụ đang đứng gần đấy.
"Ngốc."
- từ xa, cô đang vẫy gọi hắn và... khoan đã. Cô ta mới gọi hắn là cái gì??
"Cô gọi tôi là cái gì?"
- hắn lạnh lùng bước đến cạnh cô, gương mặt đằng đằng sát khí như có thể giết người ngay lập tức. Nhưng cô biết, hắn sẽ không giết cô đâu nhỉ. Bởi thế nên cô cũng chẳng thèm nhường làm gì.
"Ngốc."
- cô trả lời, mặt tỉnh rụi càng làm máu nóng trong người hắn dâng lên nhanh hơn.
"Cô giỏi lắm."
- hắn lườm cô một cái lạnh cả sống lưng, sau đó bế thốc cô lên quăn vào chiếc xe đẩy. - "ngồi yên đó cho tôi."
Cô đương nhiên không chịu khuất phục. Nhưng cứ đứng dậy là bị hắn kéo ngồi xuống, quay qua quay lại là bị hắn kéo lại hun cho sắp ngạt thở mà chết, không gian trong cái xe đẩy cũng nhỏ quá làm cô bị kẹt mất rồi...
"Cứ loay hoay như vậy, sợ rằng tất cả mọi người trong siêu thị sẽ thấy quần nhỏ của cô hết đó."
- hắn không thèm nhìn cô mà cứ thế đẩy xe đi, tuy vậy sau khi nghe lời răn đe đó, cô ngoan ngoãn ngồi im thin thít chứ không nhoi như con vòi làm hắn hun muốn nứt cả môi nữa.
"Ngốc. Đưa tôi qua quày cá nữa."
"Ngốc. Rau nữa."
"Ngốc. Đẩy qua chỗ kia đi."
"Ngốc. Không phải chỗ này. Đúng là ngốc."
Cô ta làm hắn tức điên lên mất. Đúng là lấy độc trị độc. Bọn Jun và Nhật Minh mà nghe cô gọi hắn là Ngốc, còn sai bảo hắn này nọ nữa chắc cười sái quai hàm.
"Hoàng hậu, nàng hành hạ trẫm hơi bị nhiều rồi đấy."
- hắn giở giọng đùa cợt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!