Chương 29: Cô mưu mô hay hắn cao tay?

Người ta nói chủ tịch Hiru sao quá tàn nhẫn, quá phụ tình. Người ta nói, phu nhân của chủ tịch đúng là quá độc ác, giết người không ghê tay, không xứng là phu nhân của một tập đoàn có sức ảnh hưởng lớn đến thế giới. Người ta còn nói, con của kẻ giết người cũng là kẻ giết người.

Mia và mẹ cô ta bị đuổi khỏi danh gia vọng tộc Hirugashi, sống suốt đời với sự ê chề, với gương mặt đầy sẹo do bị dao cắt.

Và cũng từ đó, dù rất nhớ em nhưng Miu không thể nào đi gặp Mia được, bởi vì không có gì chắc chắn cho tính mạng của cô khi ở bên 2 người phụ nữ lòng lang dạ sói ấy.

Cả tập đoàn, cả dòng họ Hiru giờ chỉ còn phụ thuộc vào một mình cô, và giờ cô đang bị mắc kẹt với hai hôn ước. Kết hôn với Min Jihoo, hay kết hôn với Michael Amer?

Ta biết chuyện này rất khó xử đối với con. Mẹ con ngày xưa đã đính ước cho con với con trai bá tước Amer, nhưng giờ ta lại đính hôn cho con với tập đoàn World's. Chuyện này, tuỳ con lựa chọn. Dù quyết định của con như thế nào, ta cũng sẽ hết lòng."

- Chủ tịch Hiru ngồi trên bàn làm việc, thân hình cao lớn vạm vỡ đầy khí chất hơn người.

"Vâng. Con sẽ suy nghĩ kĩ, kết hôn với người nào sẽ có lợi cho tập đoàn của ta hơn."

- nói rồi, cô cúi đầu chào ba rồi bước ra ngoài.

Nếu được lựa chọn một cách hoàn toàn tự do, cô sẽ chọn không lấy người nào cả. Lấy Michael Amer sẽ là đối thủ của một công ti không hề nhỏ, hơn nữa còn là lời tuyên chuyến đối với thế giới ngầm bao la rộng lớn. Lấy hắn

- ông trùm của thế giới ngầm

- sẽ là cùng hắn đối đầu với những nhà quí tộc Anh Quốc và các thế lực lớn nhỏ trong Hắc Giới, hơn nữa nếu hắn hết thời thì chẳng có gì đảm bảo cho tính mạng của cô, của hắn hay của ba cô.

Haizzz giờ biết sao?

Cô đang vừa thiểu não đi vừa thở dài thì đã thấy hắn lấp ló ở ngoài với chiếc moto đen phân khối lớn. Hắn mặc một chiếc áo thun đen với caravat bình thường và một chiếc quần jeans, chân mang giày da bóng lưỡng. Mái tóc màu nâu loà xoà trên đầu, cặp kính đen che đi đôi mắt kênh kiệu băng lãnh.

Đứng cạnh hắn là một cô gái có thân hình toé lửa với bộ đầm đỏ gay gắt ngắn cũn cỡn ôm sát thân. Cô ta ôm lấy cánh tay hắn, ỏng ẹo còn hơn cọng bún làm cô thấy thật đáng tởm. Hắn chẳng thấy có vẻ gì là phiền cả, cứ đứng im cho cô ả muốn ẹo gì thì ẹo, cứ như là diễn viên múa cột với cây cột vậy.

Hắn thấy cô, môi nhếch lên như hàm ý châm chọc. Cô khẽ lườm hắn một cái rồi quay người bỏ đi luôn.

"Miu."

- Hắn gọi với lại. Chất giọng trầm đều khá thoải mái nhưng rất cứng rắn, như một lời ra lệnh làm cô cũng phải đứng lại, và quay đầu.

"Lên xe."

- hắn ném cho cô cái mũ bảo hiểm, rồi rời cô gái đang dính chặt lấy hắn trước sự ngỡ ngàng của cô ả.

Thấy cô vẫn còn đứng đó, khoé môi hắn hơi nhếch lên. Hắn xoay người tiến lại phía cô đang đứng, bế thốc cô lên làm cô chẳng kịp phản ứng, để cô lên xe.

"Cô nên uống sữa hay đi bơi gì cho cao lên đi."

- quả thực, cô không cao gì cho lắm, chỉ 1 mét 67 mà thôi, trong khi đó thì hắn cao tận 1 mét 88, còn cái xe của hắn cao khoảng bụng cô rồi. Dù muốn hay không, cô leo lên bằng niềm tin à?

Hắn leo lên đằng trước, rồ ga phóng xe chạy đi. Xe phóng đi với vận tốc hơn 80 km/h làm cô cứ ngồi ôm hắn chặt thiệt chặt như miếng singum ngoan cố. Hắn chỉ khẽ nở nụ cười hài lòng.

"Đi ăn trước hay đi chơi trước?"

- giọng hắn vọng lại từ đằng trước, còn âm vang hơn cả tiếng động cơ chạy vù vù.

"Đi... ăn."

- cố lắm cô mới nói được 2 từ trong khi gió đang táp vào mặt mình như thế.

"Ừ."

- hắn chỉ ừ một cái, rồi dần dần cho xe chạy chậm lại - "muốn ăn gì?"

"Đồ Trung Quốc đi. Ăn cho nóng người, tôi lạnh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!