Chương 28: Biệt thự máu (9).

"Sebastion. Mia đây. Đến cầu thang có chuyện."

"Dạ vâng. Thưa cô chủ."

- tên quản gia khẽ đặt chiếc điện thoại đời cũ xuống, đưa tay chỉnh lại chiếc nơ trên cổ rồi nện từng bước chân tiến đến cầu thang, nơi đã 2 mạng người bị xô từ đó xuống.

"Cô Mia. Tôi đã đến rồi đây."

- tên quản gia già ngu ngốc dáo dác tìm xung quanh. Nghe giọng cô chủ thì có vẻ gấp lắm, nhưng sao đi tới thì chẳng có ai hết thế này?

"Tới rồi sao. Chào mừng đến với cầu thang của tử thần."

- Sara từ trong góc tối bước ra - "97 năm trước, người anh sinh đôi của ông đã bị xô xuống cầu thang mà chết, 97 năm sau, ông giúp hung thủ đi xô người ta xuống cầu thang. Thật là oan nghiệt."

Thấy Sara cầm lăm lăm khẩu súng trong tay, tên quản gia bất giác lùi lại vài bước.

"Vậy để tôi cho ông thử cảm giác bị xô xuống là như thế nào nhé."

- vừa nói, Sara vừa tiến sát đến tên quản gia - "ông là người đại diện cho số ba đấy. Dù chỉ là giả..."

Nói rồi, cô nghiêng người về phía sau một chút, giơ chân lên đá bay ông già. Chỉ bằng một cước của cô gái 17 tuổi, một ông già 68 tuổi đã ở dưới chân cầu thang, đầu đụng vào thành, máu chảy lênh láng. Có vẻ là chết rồi.

"Ây dà ây dà... việc của mình đến đây là xong. Nếu tính toán của mình không nhầm, thì chắc có lẽ bây giờ hắn ta cũng hành động rồi... thôi kệ. Để lại cho hắn một số chuyện để giải quyết, chứ công hắn trốn đi biệt tăm bàn tính kế gì đó mà lấy hết việc của hắn cũng tội."

"Hoàn toàn đúng theo kế hoạch. Không tồi chút nào, Sara."

- hắn đang ngồi vắt vẻo trên cây, tay cầm một chiếc máy không lớn lắm. Trên màn hình là toàn bộ những khung ảnh cho hắn ta biết trong nhà bây giờ ra sao. Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã đặt camera khắp nhà, bao gồm cả toilet của Miu. ( đồ hentai =*=).

Giờ này nhỏ đó chắc đã gục dưới cầu thang rồi."

- Một giọng nói đầy quỉ quyệt cất lên, cùng một tràn cười đầy sảng khoái - "có lẽ nên đi tạm biệt một chút."

Bóng người đó lướt qua từng hành lang, từng bật cầu thang thật nhanh.

"Cái... cái quái gì đây... Khỉ thật!!"

- bóng người bí ẩn đó quay ngoắt 180 độ, chạy như bay theo một hướng khác.

"Maika!"

- Mia vừa thở hồng hộc vừa chạy đến - "tại sao cô lại làm vậy? Hả?"

Cô gái có mái tóc đen ngắn khẽ quay lại, không nói gì.

Mia khẽ rung lên từng hồi.

"Dừng lại ngay cho tôi. Tôi không cho phép cô hoành hành trong cái nhà này! Có nghe chưa hả?"

- Mia bực tức gào lên, lấy tay lột đi lớp mặt nạ của cô gái đó.

Cô đứng hình, chôn chân tại chỗ. Đôi mắt... đôi mắt có màu xám khói... Đôi mắt của Maika, phải có màu đen mượt như tóc của cô ấy. Nhưng tại sao...

"Cô là ai?"

"Maika."

"Không! Cô không phải là Maika! Maika phải có mắt màu đen, cô không phải là Maika! Khai thật mau!!"

"Cô ta là Maika. Chỉ là không phải Maika do cô thuê để giết người, mà là do tôi thuê để lột đi vẻ ngoài của hung thủ"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!