Jun từ từ rút cây súng lục từ thắt lưng ra, lên đạn cạch cạch, hành động rất chuyên nghiệp nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chặp vào thân hình mỏng manh đang đứng bên ngoài lan can.
Cô gái có tên Maika khi thấy Jun lên đạn khẩu súng liền lùi lại vài bước, dựa sát vào thành lan can. Tuy vậy trên môi cô vẫn nở nụ cười đầy xem thường như muốn nói "có giỏi thì bắn thử xem".
Jun chĩa thẳng khẩu súng vào đầu của cô gái. Ngón tay đã đưa vào thế chuẩn bị bóp cò thì bỗng...
"Khoan. Đừng bắn."
- Miu ngăn anh lại.
Jun không nói gì, cũng chẳng quay lại, chỉ hơi nheo nheo phía đuôi mắt.
"Cô ta chưa giết tớ vội đâu. Đây là một căn phòng trên tầng 3. Chỗ của tớ phải là phía dưới chân cầu thang chứ nhỉ, Maika?"
- Miu mỉm cười nhìn Maika, cũng đang mỉm cười đáp trả.
Jun đứng kế bên, chỉ khẽ nuốt nước bọt xuống cổ họng. Đàn ông là bắn phát chết queo luôn bà nó rồi, còn phụ nữ... cái gì mà đáng sợ dữ vậy nè...
Bỗng Maika quay người, leo lên thành lan can. Gió quá mạnh, dù chiếc áo ngủ còn đẫm nước và rất nặng nhưng gió vẫn tốc bay lên phấp phới như ngọn cờ giữa không trung. Sau đó, không biết là cố tình hay vô ý, cô ta nghiêng người một chút về đằng trước và hoàn toàn rơi xuống.
Jun đứng hình, không nói nên lời. Vài giây sau, cậu chàng mới tức tốc chạy đến bên thành lan can, chồm người ra ngoài.
Bên dưới, hoàn toàn im lặng và trống trải. Không có một cái xác. Không có một thứ gì có thể coi là tàn tích của con ma kia để lại. Vậy là sao? Cô ta thật sự là ma? Nếu anh ngày xưa mà bắt gặp anh hôm nay đang có suy nghĩ này thì sẽ cười anh thối mũi mất, thật quá hoang đường. Nhưng một cô gái gầy trơ xương, ốm yếu dặt dẹo còn hơn những bệnh nhân suy dinh dưỡng giai đoạn cuối, nhảy từ trên tầng ba xuống mà có thể giữ được mạng sống đã là kì tích rồi, đằng này chẳng thấy bóng dáng nào nằm bẹp dí dưới kia.
"Jun à. Tôi nghĩ anh nên tìm Jihoo của anh trước đi."
- Miu nhẹ nhàng bước đến đằng sau lưng anh, đặt nhẹ bàn tay lên bờ vai đang cứng đờ vì căng thẳng.
"Khỉ thật! Anh ta không phải là CỦA TÔI. Anh ta là cái thứ không thể nào sở hữu nổi đâu!! Cậu có biết không!!"
- Jun bực mình quay lại, phồng mang trợn má lên. Miu đúng thật là biết cách kéo người khác ra khỏi sự căng thẳng mà ^~^
"Ừm. Vậy anh ta là đồ của công rồi. Thôi nào. Tôi tin chắc Jihoo quan trọng hơn Maika nhiều nhỉ. Đi kiếm anh ta trước đi."
"Ừ ừ..."
- Jun ậm ờ vài tiếng, quyến luyến nhìn lại ban công lần cuối rồi cũng miễn cưỡng quay người bước theo. - "A... Khoan đã Miu... cậu nói Jihoo quan trọng hơn Maika, có nghĩa là sao?"
Jun là một cậu nhóc không hề thiếu I
-ốt như bề ngoài. Một câu nói nghe đi nghe lại vẫn thấy rất bình thường đã được cậu nắm bắt chính xác với một nghĩa hoàn toàn khác.
Miu chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ cười. Thậm chí không quay đầu lại nhìn cậu lấy một cái.
"Miu... đừng nói với tớ là cậu đã biết thân phận thật sự của Jihoo rồi nhé?"
"Hả? Cậu nói thân phận thật sự gì cơ?"
- Miu quay người lại, đuôi mắt khẽ nheo lên đầy khó hiểu. Câu nói và biểu cảm ấy của cô đã làm Jun như trúc đi một gánh phân vừa nặng vừa hôi - "à nếu cậu nói về cái chức vụ ông trùm xã hội đen hay Bá Hoàng gì gì đó thì tớ có biết đấy."
Miu... cậu thật sự phũ vậy sao... cậu vừa quăng cho tớ hai gánh phân hai kí đó cậu có biết không...
Jun đứng đó mà khóc không ra nước mắt...
"Nhưng mà tớ nghĩ không sao đâu. Anh ta không phải là loại người không biết suy nghĩ. Chắc anh ta cũng lường trước việc tớ không nói với ai nên mới nói cho tớ biết nên cậu đừng lo."
Bước chân Jun chậm dần rồi dừng hẳn. Miu vẫn nhẹ nhàng bước từng bước tiến về trước, không biết cô có hay không về gương mặt của Jun ngày càng đanh lại sau lưng cô. Ánh mắt đầy ngông cuồng của một con dã thú dần lấp đầy đôi mắt bình thường vẫn sáng lấp lánh.
Vậy ra, linh cảm của anh không sai lệch chút nào...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!