Chương 24: Biệt thự máu (5).

Hai người guồng chân chạy hết tốc lực đến nơi phát ra tiếng động. Tay cầm lăm lăm khẩu súng lục, nét mặt đanh lại.

*ẦM.....

Cánh cửa gỗ bật mở ra. Lại một lần nữa cả hai người đứng như chôn chân tại chỗ. Chưa đầy 2 giây sau, tất cả mọi người trừ Han

-yu và Jihoo đã tụ lại và đứng đằng sau. Tiếng hét của Mia và Miho vang vọng khắp cả toà nhà. Sara thì vẫn trầm ngâm như ngày thường, duy chỉ có đôi mắt là hơi nheo lại.

Miu đứng trên một núi cửa kính vỡ với đôi chân trần. Máu từ đỉnh đầu chảy xuống, ướt hết hơn 3/4 bộ đầm màu trắng. Máu nhỏ từng giọt lon ton nhuộm luôn cả những mảnh miểng chai bị vỡ. Một nửa gương mặt xinh xắn của cô bị máu dính đầy như phun sơn lên mặt. Lấp lánh từ đầu đến vai cô, phản chiếu ánh trăng từ bên ngoài là những mảnh vỡ nhỏ, lớn.

Nhưng mà ghê rợn hơn tất cả, là nụ cười nửa miệng của quỉ dữ đang hiện diện trên môi của một thiên thần. Ánh mắt trong veo ngày thường giờ đang phản chiếu sự mãn nguyện.

Cô nhìn những mảng màu đỏ thẫm dần lấn át chiếc đầm trắng của mình, không kìm được mà nở nụ cười. Dù chỉ trong một khoảnh khắc thôi, cô vẫn rất muốn được thoát khỏi nó.

"Miu... Cậu... có sao không?"

- Jun bước đến và bước, giọng hơi run run - "tớ gọi bác sĩ nhé?"

"Không cần. Không phải máu của tớ."

- Miu trả lời mà giọng lạnh tanh, không còn nụ cười nhẹ ngày nào, không còn chất giọng dịu dàng êm đềm bình thường.

"Đi vào tắm đi."

- Sara bất giác lên tiếng, đẩy đám người đang đứng chắn trước mặt, tiến về phía Miu và kéo cô vào phòng tắm. - "mấy người kêu người hầu lên đây dọn dẹp đi. Cứ để thế sao tối ngủ."

"Cô ta tưởng mình là ai mà giở cái giọng đấy."

- Mia khó chịu nói, nhưng cô cũng quay đi kêu quản gia.

kẹt... kẹt... kétttttt..

Cánh cửa phòng tắm từ từ mở ra. Từ trong làn khói trắng, Miu quấn độc một chiếc khăn tắm bước ra. Làn da trắng mịn, bờ ngực lấp ló đằng sau chiếc khăn mỏng manh đầy quyến rũ.

"Máu đó, là của ai vậy?"

- Một tiếng nói bỗng cất lên.

Bóng người quen thuộc đang đứng dựa vào thành cửa sổ mới bị vỡ lúc nãy. Trời mới vừa mưa xong, nên ánh trăng vẫn chưa đủ sáng để làm lộ nên gương mặt của người đó.

"Tớ không biết."

- Miu bước đến tủ đồ - "vào phòng thì cũng phải gõ cửa chứ. Chẳng may tớ không mặc gì mà ra ngoài như ngày thường thì làm sao?"

"Cậu biết là có người mà"

- chất giọng trầm đều lại vang lên. - "sao cậu lại bị đổ máu vào người vậy?"

"Không biết. Cứ như máu là mưa, rơi từ trời xuống vậy."

"Vậy tại sao cửa sổ lại bể?"

"Không biết nữa. Chắc do máu."

Do máu? Câu nói ấy có ý nghĩa gì? Nhật Minh nheo nheo mắt nhìn cô.

"Quay đi chỗ khác đi. Tớ thay đồ đây."

"Cậu có biết người con gái có mái tóc đen ngắn là ai không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!