Chương 23: Biệt thự máu (4)

*chiều hôm đó*

"Mọi người trong cái nhà này đi đâu hết rồi không biết..."

- Jun lê lết lên từng bậc cầu thang, cất giọng ai oán.

"Có im đi không. Nghe cái giọng của cậu người khác dám ra khỏi phòng mới lạ"

- Nhật Minh đi cạnh càu nhàu.

"Bộ cái nhà này không có lấy một bóng điện nào sáng cho ra hồn hết hả trời??"

"Nhà vùng núi mà. Thôi kêu ca đi Miu nghe là giận cậu luôn đấy."

"Mưa gì mà to quá chả đi đâu chơi được gì sất."

"Trời mà nắng cậu cũng nằm ở nhà ngủ thôi chứ có thèm đi đâu."

Hai anh chàng nện từng bước nặng trịch lên từng bậc cầu thang trải thảm.

"Jun. Hình như ở đây có nước này."

- Bỗng Nhật Minh dừng lại ngay chỗ ngoặc của cầu thang, cúi xuống quan sát.

"Thì chắc là do mái nhà bị dột ấy mà."

- Jun ngáp một hơi rõ dài.

"Nếu như là mái nhà bị dột thì tại sao nước lại dẫn thành một đường dài thế kia?"

"Hả?"

"Một tay cớm nghiệp dư."

- Nhật Minh cười mỉa. Chuyện này thường xuyên xảy ra nên anh cũng chẳng lấy gì làm lạ. Những tay cớm được phái đến để theo dõi hoặc giết ông trùm của giới Hắc Đạo nhiều như cơm bữa, và cứ đến thì nhóm Jun, Nhật Minh, Han

-yu cũng giết hết thôi. Nhiệm vụ mà.

"Thiệt là mệt mỏi mà. Đi chơi cũng không được yên."

- Miệng nói một cách ngao ngán nhưng tay cậu vẫn rút từ trong thắt lưng ra một cây súng lục ngắn. Nhật Minh cũng vậy.

Vệt nước cứ chảy dài thành một đoạn đường lắt léo. Lần đầu tiên, hai anh chàng mới được biết độ rộng của cả căn biệt thự này.

"Tên cớm này bị mù đường hả? Đi cái gì mà đi vòng vòng miết."

- Jun bực mình lên tiếng. Lần này Nhật Minh không đáp trả nữa. Anh đang hết sức tập trung. Nếu là cớm, khi đi theo dõi hay ám sát ai đó, kiểu di chuyển là chạy nhanh. Nhưng những vệt nước này rất đậm, chứng tỏ người này chỉ đi bộ, thậm chí là còn đi rất chậm nên những vệt nước mới nhiều như vậy.

Hai người đi rất lâu, tầm 20 phút, cho đến khi cả hai chẳng còn biết mình đang ở đâu nữa.

"Cái biệt thự gì mà rộng dữ vậy!! Bây giờ biết làm sao quay lại đây!!"

"Không quay lại được nữa thì cứ đi theo vệt nước đi."

Bỗng ở cuối dãy hành lang, thấp thoáng một thứ gì đó màu trắng, rũ xuống, trông như tấm vải bị thấm đẫm nước.

"Cớm mà mặc đồ trắng?? Đóng ninja hả trời ạ!"

- Jun bực dọc lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!