"Mọi người ngủ ngon không?"
- Miu niềm nở bước từ trên cầu thang xuống. Hôm nay cô mặc một chiếc đầm trắng có chấm bi tím, tóc tết thành một chiếc bím để ra đằng sau. Giọng nói dịu dàng dễ nghe cùng nụ cười nhẹ làm ấm lòng người. Lúc nào cũng vậy, Miu cũng cười như ngày nào cũng là một ngày vui, nhưng ánh mắt lại như bờ hồ đóng băng vào mùa đông. Nụ cười của cô, có lẽ chỉ là một thói quen của cơ miệng.
"Good morning!"
- Jun nhìn cô, vừa nói vừa giơ ngón cái lên ra hiệu "OK".
"Không khí mát mẻ, khác hẳn ở chốn thành thị đầy khói bụi nhỉ."
- Nhật Minh nói giọng thoải mái, nhìn cô với ánh mắt vui vẻ.
"Thật sự thì tối có muỗi đấy."
- Miho cầm dao thọc thọc vào cái oplet trên đĩa vẻ khó chịu.
"Đương nhiên."
- Mia ngồi đối diện, tay cầm tách caffe để hờ trên miệng vẻ rất sang trọng quí phái.
Han
-yu ngồi một góc, tay bấm bấm điệt thoại, còn Sara thì đứng trầm ngâm ngoài ban công phơi nắng.
"Ủa cậu đi đâu vậy?"
- Jun tò mò khi thấy Miu bê cả dĩa thức ăn lên lầu.
"Lên phòng Jihoo."
- sau khi ném lại một câu ngắn gọn đầy súc tích kèm với "thói quen của cơ miệng", cô nàng đủng đỉnh đi lên lầu, bỏ lại đằng sau cái lườm toé khói thủng não của Mia.
"Hai người đó có quan hệ gì vậy??"
- Jun ngạc nhiên nhìn theo bóng dáng khuất dần ở chỗ ngoặc của cầu thang.
"Mấy ngày trước ở buổi đấu giá người hầu Jihoo đã mua lại cô ấy mà."
- Nhật Minh lật lật tờ báo buổi sáng.
"Không thể ngờ cô ta lại có thể dẹp bỏ lòng tự trọng sang một bên mà đi làm người hầu phục vụ cho người khác. Thật chẳng đáng làm thần nữ gì cả."
- Miho cất giọng vẻ khinh miệt.
Nhật Minh và Jun hướng ánh nhìn khó chịu vào Miho đang rất ư là thoải mái dằm dằm cái trứng cho nó nát bét. Chưa kịp nói gì thì bỗng...
"Thế cô tưởng cô là ai?? Nếu Miu không xứng đáng là thần nữ thì cô chưa chắc xứng đáng là một đứa bán cá ngoài chợ đâu, biết không? Công ti nhà cô được như ngày hôm nay là do ăn bám công ti nhà tôi đấy, liệu hồn mà ăn nói cho cẩn thận."
- Bỗng Mia giận dữ đập bàn đứng phắt dậy làm cả 3 người giựt mình.
Miho nhìn "liên minh" của mình chửi như tát nước vào mặt, mặt đỏ au lên vì giận và xấu hổ.
"Ăn bám..."
- Jun cười cười với Miho giọng xen lẫn tí ngạc nhiên và khinh miệt. Cậu rất ít khi có thái độ như thế này, nhưng thật sự ngay từ đầu cậu đã không có cảm tình gì với Miho. Đứng trước Jihoo thì ăn nói dịu dàng ngọt xớt, còn với người khác thì trịch thượng, bổ bả, xem thường.
Nhật Minh gật gật đầu như thể rất tán thành. Cả 3 người đồng loạt đứng dậy, bỏ mặc cô hoa khôi hết thời ngồi ở đó với bộ mặt không thể khó coi hơn.
Không xứng đáng làm thần nữ? Đúng là vậy, mình xứng đáng hơn chị ta! Nhưng cô ta nói câu đó, chẳng khác nào đang hạ thấp mình. Chị ta không là thần nữ, thì mình là cái quái gì đây? Lúc nào mình cũng thua chị ta, ai cũng nghĩ vậy, và giờ thì mình cũng thừa nhận điều đó mất rồi. Nếu con nhỏ Miu đáng ghét đó không tồn tại thì hay biết mấy... Nếu nó chết đi...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!