Cuối cùng cũng sắp xếp xong mọi thứ đâu vào đấy rồi. Chiều là tới nơi mà tận tối mới xong.
"10 giờ rồi. Chơi bài hay đi ngủ đâyyyyy?"
- Jun phe phẩy xấp bài trong tay, hô lớn.
"Ngủ đây."
- Nhật Minh ngáp dài ngáp ngắn bước vào phòng - "có chơi thì tí vô nhớ giữ im lặng giùm cái."
"Tôi lên tắm trước. Còn chuyện gì thì giải quyết cho xong đi. Tôi tắm chừng 15 phút thôi."
- Sara bước lên lầu, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt trái xoan.
"Miu... Han
-yu... chơi nhé?"
- Jun trưng bộ mặt nghìn sầu muôn thảm.
Han
-yu lấy tay chỉnh lại headphones, rồi lững thững lên lầu. Còn Miu chỉ ngoái lại, mỉm cười chia buồn cùng cậu chàng rồi cũng bước theo Han
-yu đang đi đằng trước.
"Mai mốt có năn nỉ tôi chơi cũng đừng hòng nghe chưaaaaaa??!!?"
Xong rồi đó."
- Miu vừa mở cánh cửa đã thấy Sara đang quấn một cái khăn tắm ngồi ở giường chơi laptop.
"Cậu có thói quen tắm nhanh nhỉ."
- Miu cười cười nhìn cô bạn, giọng nói khá thoải mái.
"Biết làm sao được. Thời gian là vàng bạc, chẳng đợi ai."
- Sara thờ ơ trả lời, chẳng buồn ngẩng lên nhìn cô bạn lấy một cái.
"Cậu biết không Sara, cậu là người bạn đầu tiên của tớ đấy."
- Miu bước đến tủ đồ bằng gỗ ở góc phòng - "mặc dù xung quanh tớ có rất nhiều người, nhưng thái độ niềm nở săn đón ở bọn họ làm tớ không cảm thấy thân thuộc."
Miu quay lưng bước thẳng vào nhà tắm, dường như không để ý coi Sara có nói gì không. Sara vẫn ngồi im trên đầu giường, nước còn đọng trên mái tóc màu carrot. Có vẻ cô nàng cũng không có ý định trả lời.
Khi đã nghe tiếng nước xả chảy đều đặn trong phòng tắm, Sara mới ngẩng mặt lên.
"Tốt nhất là không nên tin một ai cả. Mọi mối quan hệ chỉ nên giữ ở mức xã giao."
- Sara nói thầm trong miệng một câu khá là khó hiểu.
Rồi cô nàng đứng dậy, tiến đến chiếc tủ đồ, đưa tay lôi ra đằng sau nó một cuốn sổ đã cũ, bìa màu xanh lá cây đã ố màu. Đôi mắt màu cam đỏ như có tia laze nhìn xuyên thấu mọi thứ. Mới bước vào phòng, cô đã thấy được có một thứ gì đó lồi ra đằng sau chiếc tủ bằng gỗ này.
"Đó là cuốn nhật kí của bà cố tớ trước khi chết."
- bỗng Miu bất chợt đẩy cửa phòng tắm bước ra - "nếu cậu thấy ngôi nhà này đã đủ đáng sợ rồi thì không nên đọc làm gì. Thời gian là vàng mà."
Sara vẫn cầm cuốn sổ tay có bìa xanh leo lên giường. Miu cũng lững thững bước theo sau khi đã thay xong bộ đầm ngủ bằng lụa trắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!