Chương 20: Biệt thự máu

Cuối cùng cũng đến cái ngày mà 2 gia đình (sắp) trở thành suôi gia đi chơi với nhau. Nói thì nói vậy thôi chứ 2 ông bố già có thời gian đâu mà chơi với bời. Chiếc Limo dài màu trắng chở 8 người trẻ tuổi thong thong chạy lên núi.

Miu ngồi một góc cùng Sara. Hai cô gái trẻ ngồi thừ ở đó, không ai nói với ai câu nào. Miu ngồi cạnh cửa sổ, ánh nhìn vô hồn nhìn ra phía ngoài. Bên cạnh, Sara dựa đầu vào ghế ngủ, đôi mắt màu cam đỏ giấu đằng sau cặp kính mát hiệu channel.

Jun, Nhật Minh, Mia và Miho đang ngồi chơi bài cùng nhau. Hai cô gái cười cười nói nói ríu rít như chim sổ lồng, "chị chị em em" nghe mà phát ớn.

Jihoo và Han

-yu chiếm mỗi người một góc, đôi mắt lim dim quá lười để có thể mở ra hay đóng lại hoàn toàn.

Sau hơn 2 tiếng, cả đoàn cũng tới được nơi cần tới: một căn biệt thư cũ kĩ nằm cheo leo trên sườn núi dốc đứng. Tường đá rêu phong truyền thống, hàng rào gỗ phủ đầy màu xanh bởi các cây dây leo chằn chịt. Căn biệt thự như một ngôi nhà bị ám, với những chiếc cửa sổ đen ngòm, vẻ cũ kĩ chết chóc rợn người.

Lợi dụng không khí u ám đáng sợ mà bất kì cô nàng nào cũng phải thét lên khiếp đảm hay run bần bật vẻ yếu ớt, Mia nép sát người vào bờ ngực rộng lớn săn chắc của Jihoo, còn Miho khẽ khàng cầm lấy bàn tay thô lạnh của hắn.

Hắn lấy tay hất Miho ra, làm cô nàng bẽ bàng xấu hổ. Cái đám phiền phức. Không phải Mia đóng một vai trò quan trọng trong sự nghiệp kinh doanh của hắn thì hắn cũng đạp cô ả ra luôn rồi. Bám dai như đỉa ấy.

"Sợ không?"

- Miu quay sang cô bạn đứng kế bên. Hôm nay cô mặc chiếc áo thun mỏng màu trắng, ôm sát vào thân, kết hợp với chiếc váy jeans ngắn trên đùi. Rất hấp dẫn nhưng không quá phơi bày.

"Có vẻ cậu sợ rồi nhỉ?"

- Sara quay sang nhìn lại Miu, câu nói mang ý cười. Hôm nay mái tóc màu carrot đặc biệt của Sara được búi thành một chùm gọn gàng phía sau, cùng với bộ áo liền quần vô cùng cá tính và đôi giày thể thao kiểu cách.

"Bị nhìn ra rồi sao? Cậu giỏi thật đấy."

- Miu cười nhẹ, đưa tay vén lọn tóc ra đằng sau.

Cả đám đứng chần chừ trước cổng một lúc lâu mới chịu bước vào. Cánh cửa gỗ to lớn cọt kẹt mở ra, để lộ đằng sau một màu đen kịt, không thấy rõ ràng một vật thể nào.

Không biết từ đâu một cơn gió mạnh ùa tới, táp vào mặt hắn

- người đang đứng đầu

- làm đôi mắt lười nhát cũng phải nheo nheo lại. Cánh cửa đằng sau đóng sầm lại, tạo ra một âm thanh vang vọng nhức óc, như tiếng sấm rền.

"Gió... từ đâu ra vậy?"

- Miho giọng run run hỏi.

Tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực nhưng Mia vẫn hướng cái nhìn gay gắt vào khoảng không trước mặt, như thách thức màn đêm vĩnh hằng đó.

"Thành thật xin lỗi vì không đón tiếp các cô các cậu. Chẳng qua là hệ thống điện đang gặp trục trặc đôi chút. Xin các cô cậu thứ lỗi."

Đứng trên cầu thang rộng, cầm cây nến lớn trong tay và đang men theo từng bậc cầu thang, một ông lão gầy khom, mặc bộ vest đen, tay đeo găng màu trắng bước xuống.

"Các cô cậu có cần xách đồ gì không ạ?"

"Có đấy. Ngoài xe còn rất nhiều đồ. Ông đem hết vào phòng cho tôi."

- Mia ngúng nguẩy nói, rồi kéo tay Jihoo tiến lên cầu thang.

"Lâu rồi không gặp, Sebastion. Ông vẫn khoẻ chứ hả?"

- Miu nhẹ nhàng hỏi thăm ông quản gia lâu đời của gia đình. Cô còn nhớ ngày xưa, khi mẹ cô còn sống, gia đình cô gồm ba, mẹ và cô hay đi nghỉ mát ở nơi này, và người bạn thân thiết của cô lúc đó chính là bác quản gia. Đối với bác, cô luôn có thái độ kính trọng tuyệt đối.

"Cảm ơn tiểu thư đã hỏi thăm. Phòng của tiểu thư tôi vẫn cho người quét dọn sạch sẽ mỗi ngày, mọi thứ vẫn giữ nguyên trạng thái cũ."

- ông Sebastion hơi cúi người, một tay để lên ngực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!