Chương 18: Hoàng Linh. Địch hay bạn? (2)

6 giờ, tại nhà hàng King BBQ, Hoàng Linh

- cô gái trông trẻ măng cả về vẻ ngoài lẫn bên trong so với cái tuổi thứ 33 của mình

- đã định vị tại một chiếc bàn trên tầng 3 của nhà hàng. Cô mặc một chiếc quần Jeans lửng ngang đầu gối, áo thun đen có hình đầu lâu trắng, khoác bên ngoài là một chiếc áo khoác Jeans ngắn, chân mang giày hiệu DC. Cả người cô toả ra một khí chất đầy cá tính, mạnh mẽ nhưng cũng rất dịu dàng với mùi nước hoa nhẹ và đôi môi được tô màu cam đỏ.

Khoảng 6 giờ 15, từ ngoài cửa mới bước vào một chàng trai trông còn rất trẻ với nước da trắng và đôi mắt màu coffee, vận bộ đồ vest lịch lãm, chân mang đôi giày da bóng lộn, toát ra khí chất lạnh lùng thờ ơ mà rất uy quyền. Đi sau hắn là 2 vệ sĩ nghiêm nghị mặc vest đen.

Nhắn tin thì hẹn là 7 giờ nhưng cả hai đều đến sớm từ 45 - 60 phút để phòng khi điện thoại bị cớm theo dõi thì có thể đánh lạc hướng được ngay.

Hắn từ tốn thả người xuống chiếc ghế đối diện với Hoàng Linh, ánh mắt vô hồn xoáy sâu vào cô.

"Có chuyện gì?"

"Bộ phải có chuyện tôi mới qua đây được sao?"

- miệng nói nhưng mắy và tay của cô chỉ chăm chú vào cuốn thực đơn dày cộp của nhà hàng.

Hắn nhẹ nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt chưa hề rời khỏi dù trong một giây nào. Mọi cử chỉ của cô từ nhỏ đến lớn, hắn đều không bỏ lỡ. Gương mặt băng lãnh ngoài đơ như cây cơ nhưng bên trong não bộ như một chiếc máy tính đang phân tích hết tất cả dữ liệu thấy được.

"E hèm!"

- Linh khẽ ho khan một cái khi thấy ánh nhìn trân trân khiếm nhã của hắn.

"Cậu có thôi cái trò nhìn trừng trừng vào một cô gái như tôi không hả?"

- cuối cùng cũng đến giới hạn của sự chịu đựng, Linh hét lên, trừng mắt nhìn (lại) hắn.

"Bà già 33 tuổi chứ còn trẻ trung gì."

- Hắn thờ ơ đáp lại. Tiếp sau đó thì không ai nói ai câu nào. Một trận chiến đấu mắt diễn ra vô cùng gay cấn và kịch liệt!!

"Thôi được rồi. Tôi thua cậu."

- Sau 5 phút trừng trừng nhìn nhau mà không một cái chớp mắt, Linh vẫn phải chịu thua. - "nghe nói 2 tuần trước có người đem một cô gái ra để uy hiếp cậu?"

"Ừ."

"Tôi đã định bay qua luôn mấy tuần trước để coi tình hình ra sao nhưng bị cớm phát hiện ra nên phải hoãn đến tận hôm qua mới bay được."

"Ừ."

"Jihoo. Cậu hẹn tôi ra đây chỉ để nhìn tôi đắm đuối thôi đó hả??"

- Linh nổi đoá lên. Cái tên rảnh rang quí lời như quí vàng đó!!

"Cô cố gắng tiếp cận cô ta làm gì?"

- Jihoo cuối cùng cũng nói được hơn 1 chữ "ừ." làm Linh mừng rơn.

"Tìm hiểu thôi."

- Linh xoay xoay li rựu trong tay - "và kết quả thật không ngờ."

"Hửm?"

"Cậu biết đấy... Cô ấy thật sự... rất thuần khiết, thẳng thắn, thật thà, dễ thương và còn rất đẹp. Tôi phải công nhận một điều đau lòng và rất khó tin là cô ấy thật sự đẹp hơn tôi... (Quá ảo tưởng =~=). Dạng người rất lí tưởng để lấy làm vợ..."

- Linh cố tình nhấn mạnh chữ vợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!