Chương 14: Cứu mĩ nhân

Một không khí im ắng bao trùm cả căn phòng. Bỗng trên bàn, chiếc điện thoại cảm ứng rung lên. Người đàn ông bật người ngồi dậy, chồm tới với lấy chiếc điện thoại đang rung lên từng hồi.

Ông ta khẽ quét mắt qua một lượt chiếc màn hình điện thoại, nở một nụ cười bí hiểm đầy thoả mãn. Nhìn điệu bộ ông ta, Miu cũng đoán ra được phần nào người gọi là Jihoo.

"Bá Hoàng. Anh bắt tôi chờ hơi lâu rồi đấy."

"Vội gì chứ Hà Tuấn Anh. Ông thừa thời gian làm chuyện dư thừa này, chờ một chút thì nhằm nhò gì."

Bỗng từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng trẻ con và phụ nữ đang khóc. Hà Tuấn Anh có thể cảm nhận được có một điều gì đó, liền đổi từ giọng vui đùa thành dè chừng, nghiêm chỉnh.

"Anh đang ở đâu?"

"Ông thừa biết tôi sẽ không trả lời câu này mà, phải không?"

"Thôi được rồi. Vào thẳng vấn đề. Chuyến hàng ma tuý và vũ khí trong tuần tới sẽ là của tôi."

Jihoo khẽ phì cười, Hà Tuấn Anh nghe được từ đầu bên kia, nhíu mày khó chịu.

"Bá Hoàng, anh đừng quên tôi có con tin trong tay."

"Ông bắt nhầm người rồi, ông Hà."

"Nếu tôi bắt nhầm người, có lẽ anh sẽ không gọi điện đến đâu, phải không?"

- Hà Tuấn Anh nở một nụ cười ranh mãnh.

"À! Ý tôi không phải vậy. Nếu theo định nghĩa của ông thì đúng là ông bắt đúng người rồi đấy. Nhưng ông biết, sau này sẽ có hậu quả thế nào không? Cô ta không phải người thường đâu."

"Để Bá Hoàng quan tâm như vậy, đương nhiên không phải dạng vừa rồi."

"Không đôi co với ông nữa. Trong vòng 15 phút nữa nếu cô ta chưa về đến nhà an toàn, cả vợ lẫn con ông sẽ bị làm mồi cho cá."

- Từ đầu dây bên kia, giọng Jihoo đã có phần đanh thép hơn chứ không đùa cợt như trước nữa.

"Vợ và con tôi? Có lẽ nếu đem lên bàn cân thì không nặng kí bằng tiểu thư đây..."

"Tôi thích ông rồi đấy, ông Hà ạ."

"Quá khen. Nhưng làm sao tôi bằng cậu."

- Hà Tuấn Anh nhếch mép.

"Thôi được rồi. Thêm cả vợ bé và cô con gái ruột của ông nữa. Tổng cộng là 4 người. Nhưng thời gian ông còn chưa đến 15 phút đâu nhé."

Ông Hà tái mặt. Đứa con gái ruột của ông... người phụ nữ mà ông thật lòng yêu... Chỉ trong vòng chưa đến 1 tiếng, hắn đã moi bọn họ ra, mặc dù ông đã giấu họ còn kĩ hơn thả kim xuống biển... Đúng là Bá Hoàng.

Ông ta giận dữ dập máy, rồi ném thẳng chiếc điện thoại xuống đất làm nó vỡ tan tành. Hà Tuấn Anh ông, đến tuổi này còn bị một thằng nhãi uy hiếp đến mất mật! Ông tiến đến Miu, ánh mắt nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống nhưng không thể làm gì.

"Đưa cô ta trở về."

- ông ta gằn mạnh từng chữ, trông như con hổ đói gầm gừ nhưng không thể vồ tới con mồi đang ở trước mắt.

Không tồi.

Hai người đàn bà và 2 đứa nhóc đang ngồi khóc không lên tiếng. Hắn vận đồ vest lịch lãm, lưng dựa vào tường, phì phò điếu thuốc trên miệng, trông ung dung tự tại vô cùng.

"Tên họ Hà đó dập máy rồi à?"

- Nhật Minh lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!