Chương 13: kế hoạch bắt cóc

Miu về nhà cũng là lúc sương đã đọng hết trên cỏ cây trong vườn rồi. Dáng người nhỏ bé mảnh khảnh bước vào trong nhà, tuy cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng vẫn không giấu hết sự mệt mỏi. Mọi người trong nhà đã ngủ hết, đẩy cánh cửa gỗ to là một khoảng không đen như mực. Đôi giày cao gót nhẹ nhàng gõ từng bước lên sàn gỗ.

"Không ngờ chị cũng có thói quen đi chơi trễ tận giờ này mới về"

Bỗng điện vụt mở lên. Đứng trên cầu thang, Mia vận bộ đồ ngủ màu đỏ đang nhìn xuống Miu như một người cấp trên, gương mặt xinh đẹp lạnh băng tỏ vẻ khinh bỉ.

"Chưa ngủ sao?"

- Miu ngước lên, quét mắt qua một lượt cô em gái đang đứng trên cao của mình rồi lại cuối xuống tháo giày cao gót bỏ vào tủ.

"Nếu ngủ thì làm sao tôi đứng đây được? Chị không có mắt hay không có não vậy?"

- Mia nhếch miệng nhìn chị gái mình.

Cô chẳng thèm nói gì, vòng qua phía cầu thang bên kia đi lên phòng mình.

"Miu!"

- Mia chợt gọi với lại - "chị đừng có mà đụng vào chồng chưa cưới của tôi! Cái gì chị cũng có, cái gì chị cũng hơn tôi, tôi biết tôi không hơn chị cái gì cả. Nhưng nếu chị đụng đến anh ấy, dù là chị em tôi cũng không bỏ qua đâu!"

Mia nói một cách cay nghiệt, hướng ánh mắt đầy lửa giận, khinh bỉ và căm hờn nhìn Miu. Miu không nói gì, thậm chí cô cũng không thèm quay lại.

"Mia, chị khuyên em, đừng quá đặt nặng cuộc hôn nhân này, hãy cứ coi nó như một bản hợp đồng vô hình giữ hai tập đoàn thôi. Nếu không sẽ có ngày em bị tổn thương đấy."

Mia thất thần nhìn Miu. Chị gái cô, tại sao lại có thể đưa ra những lời này? Từ nhỏ đến lớn, dù cô có chửi rủa hay xúc phạm như thế nào, cô ta cũng không hé răng nửa lời cãi lại, cô bị ba la, vẫn luôn là Miu bên vực,... Giờ đây... Miu đang giành giựt chồng với cô??

"Miu! Chị... chị quyết không lui sao? Nếu vậy tôi không nhường đâu!!"

- Mia thất thần hét lên, tay nắm chặt vào lan can, mắt hằn những tia máu.

"Chị nói vậy, chỉ muốn tốt cho em. Em nghĩ sao thì tuỳ, em làm theo hay không cũng được. Chị sẽ không cướp chồng của em, chị chỉ cảnh cáo em trước thôi."

- nói rồi, Miu bước tiếp lên phòng của mình.

Mia đứng đó, chân khuỵ xuống. Làm sao đây? Dù chung sống với nhau từ nhỏ đến lớn, nhưng cô không hiểu một chút gì về chị gái cô cả. Nhìn cô ta, cô cảm thấy rất rất khó chịu. Gương mặt giả tạo lúc nào cũng giả ngây thơ để lấy lòng ba cô, lúc nào cũng cười với cô nhưng lại âm thầm đạp cô xuống đất sâu. Luôn nhường đồ chơi cho cô , nhưng lại lấy của cô những thứ to lớn như tình thương của ba, sắc đẹp, trí thông minh sắc sảo và lối ăn nói uyên bác đánh gục bất kì đối thủ nào.

Cô không hiểu, nhưng cũng không muốn hiểu, nhưng chắc chắn một điều rằng cô sẽ không bao giờ tha thứ cho Miu. Nhưng cô biết, một chọi một cô sẽ không bao giờ thắng được chị của mình.

Miu bước vào phòng ngủ. Cô gục xuống ngay cửa, đôi mắt nhắm nghiền mệt mỏi và đau đớn, hai tay buông thõng.

"Phải làm sao em mới chịu tha thứ cho chị hả Mia?"

Cũng may hôm nay là chủ nhật, Miu được ngủ nướng thoải mái. Hơn 10 giờ sáng, cô mới chịu dậy. Ai bảo hôm qua đi chơi về khuya quá làm gì.

"Cô chủ đã dậy, bữa sáng cũng sẵn sàng rồi ạ."

- bà quản gia Từ không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh cô.

"Ừm"

- Miu nói nhẹ rồi bước vào toilet.

"Mia đâu?"

- Cô nhẹ nhàng hỏi lúc đi xuống cầu thang.

"Tiểu thư đã đi chơi với thiếu gia tập đoàn World's từ 9 giờ rồi ạ."

Trong lòng cô bất giác dâng trào một nỗi lo lắng. Kể từ sau khi biết được một con người khác của hắn, cô không thể xem thường, càng lo về cô em gái nhỏ si tình của mình. Tuy vậy, cô chỉ nghĩ trong bụng chứ không hề nói ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!