Một căn phòng rộng, kín và tối om. Không khí như loãng ra trong căn phòng này. Một bóng đen bao phủ toàn bộ không gian lạnh lẽo và im ắng. Tiếng điều hoà vang lên đều đều chán ngắt.
Ánh sáng yếu ớt hắt ra từ phòng tắm làm mọi thứ trong phòng mờ mờ hiện ra. Tiếng nước chảy xối xả không ngừng nghỉ.
Cuối cùng cánh cửa cũng mở ra. Một chàng trai cao lớn, mái tóc ướt sũng, chiếc áo sơ mi xanh nhạt chưa cài khuy để lộ một bờ ngực sáu múi hấp hẫn còn vương hơi nước, chiếc quần jeans rộng.
Giờ cũng đã hơn 10 giờ đêm, vẻ mệt mỏi và ngái ngủ hiện rõ trên mặt hắn. Từ chiều đến giờ, hắn ở nhà chủ tịch Hirugashi, uống rượu tiếp chuyện hơn 9 giờ mới về.
Bỗng chuông điện thoại reo lên. Hắn bước đến, mở điện thoại lên. Có 1 tin nhắn từ số lạ.
"Cho tôi biết bí mật lớn nhất của anh."
Hắn mỉm cười, dường như đã biết người gửi là ai.
"Nếu không?"
"Tôi sẽ có cách đòi nợ của riêng mình."
Hắn thật sự muốn biết, cách đòi nợ của cô là gì. Nhưng bản thân hắn không thích nợ ai, đành gạt sang một bên vậy.
"7 giờ tối mai"
Tin nhắn vừa được gửi đến máy cô, cô vẫn chưa thèm cầm lên đọc. Đôi mắt ngọc bích mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ. Ở hắn, có một cái gì đó rất không bình thường. Sự thờ ơ lạnh lùng ấy, như một lớp băng ngăn cách hắn khỏi thế giới này, và điều đó chắc chắn phải có lí do. Bởi vì cô cũng vậy, không ai tự cô lập mình khỏi xã hội bên ngoài.
Một ngày nữa lại trôi qua trong sự chán chường và mệt mỏi. Sắp đến 7 giờ rồi và cô thì đang vận một chiếc đầm đen hở lưng đơn giản mà quyến rũ, ôm sát thân tôn lên ba vòng hoàn hảo và nước da trắng mịn màng. Mái tóc bạch kim xoã ra đằng sau, đính trên đỉnh đầu là một bông hoa hồng màu đen nhỏ. Đôi môi tô son đỏ, mắt vẽ mascara đơn giản, xịt thêm chút nước hoa nhẹ là xong. Cô có cảm giác, đêm nay cô không thể vận màu trắng như thiên thần được. Và cô đã đúng, bí mật của hắn, biết được chỉ có ác quỉ.
Đúng 7 giờ, không chậm hay sớm hơn một giây, một chiếc Lamborghini đã đậu trước nhà cô.
"Hôm nay tôi không ăn cơm ở nhà, có thể về hơi trễ một chút. Dì cứ ngủ, đừng đợi, tôi có mang chìa khoá."
- nhẹ nhàng dặn dò bà quản gia xong, cô quay người xỏ chân vào đôi giày cao gót cũng màu đen nốt và bước ra khỏi cửa.
Hắn đang đứng tựa vào bức tường nhà cô, miệng ngậm điếu thuốc. Trong ánh lửa lập loè từ điếu thuốc, cô có thể thấy hắn đang mặc một bộ vest khá chỉnh tề, sang trọng.
Thấy cô bước ra, hắn hơi nhếch môi lên, từ tốn bước đến mở cửa xe mời cô vào. Ít phút sau, chiếc xe đã phóng như bay ra đường lớn.
Cô ngồi im không nói lời nào, đôi mắt lim dim nhìn ra khung cảnh đang chuyển động một cách đáng kinh ngạc ngoài kia.
"Không muốn hỏi là đang đi đâu sao?"
Tay cầm lái, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, hắn là người phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
"Tôi thích sự bất ngờ hơn"
"Lỡ tôi bắt cóc cô thì sao?"
"Oh! Tôi không dễ gì mà bắt được đâu, thưa phó giám đốc."
- không liếc mắt nhìn, nhưng hắn biết cô đang mỉm cười.
"Tôi sẽ thử xem."
Cô không nói thêm gì, bởi cô đang bận suy nghĩ. Qua gương chiếu hậu, cô có thể thấy một đoàn xe gồm 4 chiếc BMW màu đen, hai chiếc màu bạc và 3 chiếc màu xanh đen từ nãy giờ cứ bám đuôi theo xe cô.
"Có xe đằng sau?"
"Ừ"
"Làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!