Gần trưa, nắng thật oi ả. Bầu không khí nóng bức ngột ngạt đến nghẹt thở. Quang cảnh sân trường Flora dưới ánh nắng chói loá của Mặt trời tuy chỉ lác đác vài người nhưng trông cũng thật nhộn nhịp.
Đằng sau trường là một khoảng sân rộng tít tắp, trải dài đến tận chân trời xa xa. Gần trường có sân bóng rổ, bóng chuyền, đá banh, tennis, cầu lông, sân điền kinh, chạy tiếp sức, chạy xe đạp,... Gộp lại là gấp mấy chục lần một cái sân golf. Hơi xa trường là một cánh rừng nhân tạo được trường tạo ra phục vụ cho việc tập huấn quân đội. Cánh rừng trải dài hơn 100 km vuông.
Kế đến là hai ngọn núi một bình thường một cao thẳng đứng, cũng là do trường thuê người tạo nên cho việc leo núi, luyện thể hình hay nghiên cứu, quan sát về động thực vật tự nhiên. (Giàu đến thế là cùng =~=)
Trên sân điền kinh, Jihoo đang nằm ngủ giữa trời đất cỏ cây khá là thoải mái trong khi tất thảy mọi người đang chạy như điên như dại. Cũng chẳng trách được, ai bảo hắn được trời phú sức khoẻ bền bỉ dẻo dai hơn người và năng khiếu xuất chúng trong mọi môn thể thao từ đá banh, bóng rổ, tennis, bắn cung, cưỡi ngựa,... (Cả đánh lộn nữa nhé!). Nói về trí thức thì hắn có thể thua vài người, nhưng các môn thể thao thì thua ai cũng là một sự sỉ nhục to lớn đối với hắn.
"Jihoo! Đứng dậy và vận động ngay cho tôi!"
- thầy giáo bước đến với vẻ mặt nghiêm nghị, uy quyền.
Hắn lười nhác mở mắt ra ra, liếc nhìn thầy từ trên xuống dưới một lượt rồi lại nhắm mắt, trở mình. Thái độ coi trời bằng vung, cao cao tự tại của hắn, thầy còn lạ gì, nhưng vẫn không tránh khỏi có chút bực mình. Đúng là hắn ta giỏi thể thao thật đấy, nhưng đậu hay rớt môn này đều là do thầy quyết định.
"Nếu cậu không đứng dậy và chạy ngay cho tôi, tôi sẽ đánh rớt ngay tức khắc!"
- giọng thầy ồm ồm vang lên như sấm rền. Hắn khó chịu ngồi dậy. Như vậy thì còn ai ngủ được nữa chứ?
"Thật không may, hôm nay em bị trật chân, e rằng thật sự không thể chạy được."
- giọng hắn phát ra đều đều, khoé miệng hơi nhếch lên có ý châm chọc, nghe qua là đã thấy hắn đang nói dối. Mặc kệ! Nói dối thì đã sao chứ? Bộ ông thầy phán một câu "thầy không tin em" là có thể lôi hắn ra chạy được sao? Lời hắn nói là sự thật tuyệt đối, dù thế nào đi nữa cũng chỉ còn cách nhắm mắt mà tin.
"Bài chạy lần này lấy điểm thi Học Kì luôn. Nếu em không chạy được thì hãy kiếm một bạn có đủ khả năng chạy thế. Điểm của bạn ấy cũng là điểm của em."
- thầy giáo nhìn hắn nói, trong đáy mắt có chút ý cười. Rõ ràng thầy cũng đâu phải dạng vừa.
Hắn rời mắt khỏi thầy và nhìn khắp một lượt sân. Bỗng đập vào mắt hắn, đằng xa kia, tại sân bóng chuyền là hình ảnh một người con gái, mái tóc bạch kim óng ả được buột lên gọn gàng, đôi chân thon dài, đôi mắt xanh ngọc bích to tròn lộ rõ vẻ mệt mỏi. Trên vầng trán cao đã lấm tấm mồ hôi, chảy xuống từng giọt làm ướt chiếc áo thể thao màu trắng. Trên gương mặt lạnh băng xuất hiện một nụ cười lạnh tận sóng lưng.
"Được thôi"
Hắn đứng dậy, thân hình 1 mét 89 che khuất cả thầy. Hắn sải bước nhanh đến sân bóng chuyền, chuyển động có vẻ lười nhác mà nhanh nhẹn, sải chân dài, đi mà như chạy. Ít phút trước đây, hắn mới bị trậc chân cơ đấy...
Hắn đến sân bóng chuyền, kéo tay Miu "bay" về chỗ thầy hắn đang đợi. Hắn lôi cô đi xềnh xệch, cô cũng chẳng buồn rút tay lại hay phản kháng.
"Cô cho em mượn bạn này một xíu nhé!"
- hắn quay người lại, ném cho bà cô dạy thể dục lớp Miu một câu rồi quay người bỏ đi thẳng.
"Thưa thầy. Bạn ấy sẽ chạy thay em."
"Em chắc chứ?"
- thầy nhìn vẻ mệt mỏi và cái trán còn lấm tấm mồ hôi của Miu, không tránh được có chút lo lắng - "đường chạy là 5000 mét!"
"Đại ca! Làm sao mà cô ấy chạy nổi! Để tớ chạy thay cho nhé?"
- Jun hớt hải chạy đến.
"KHÔNG!"
- chất giọng trầm đều vang lên dứt khoát như tiếng sấm rền làm Jun tái mặt, vẻ trẻ con, đùa cợt cũng biến mất theo.
Nhật Minh cũng định khuyên can vài câu, nhưng với tình hình hiện nay thì có lẽ "Im lặng là vàng", kẻo chuyện bé lại xé ra to.
Hắn cúi xuống sát người cô, hơi thở nam tính của hắn phả vào mặt và mang tai cô làm cô có chút rùng mình.
"Cố gắng chạy cho tốt. Để thành tích của tôi đi xuống là cô không yên đâu."
- chất giọng trầm đều quen thuộc vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát như mệnh lệnh, pha chút hăm doạ. Cô chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, sải bước đến đường chạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!