Chương 9: (Vô Đề)

Có lẽ sẽ có người cho rằng đây là một siêu năng lực rất ngầu, nhưng đối với Lục Xán Nhiên lúc này thì việc bất cứ lúc nào cũng phải thấy và nghe những thứ này cũng là một kiểu tra tấn.

Mãi đến giờ cơm tối, Lục Xán Nhiên mới cảm nhận được ưu điểm của năng lực này.

Bốn giờ năm mươi lăm phút, bên ngoài trời mưa tí tách, Tần Băng Sương và Từ Kiều cầm dù đến căn tin bệnh viện để ăn cơm cùng cô. Ti vi đang chiếu một bộ phim hình sự về vụ án chặt xác liên hoàn, nhân vật chính đang điều tra kẻ chủ mưu đứng đằng sau. Cả căn tin dày đặc những dòng bình luận như mây đen, Lục Xán Nhiên miễn cưỡng xem phim truyền hình để phớt lờ bọn chúng.

Trên màn hình, khi một người đàn ông nào đó xuất hiện, cô lập tức nhìn thấy một mũi tên màu đỏ chỉ vào người ông ta – "Hung thủ, thời gian, địa điểm và phương pháp gây án cụ thể như sau".

Ngay sau đó lời giải thích chi tiết động cơ ra tay và thủ đoạn hành hung từng vụ án của ông ta.

Lục Xán Nhiên không nhìn nổi nữa. Từ Kiều lục tìm bịch khăn giấy, vô tình rút một quyển đề thi thử ra, làm rơi ngay bên chân Lục Xán Nhiên. Lục Xán Nhiên cúi đầu, xoay người nhặt lên, nhìn thấy từng câu hỏi trên trang giấy đều ghi chú rõ đáp án chính xác.

"B, B, B, A, C, C, D, B, B, A."

Cô khó tin lật thử vài trang, phát hiện ngay cả bài phiên dịch mà bình luận cũng hiển thị đáp án chính xác.

Hoàn toàn chính xác.

Lục Xán Nhiên nhận ra mình sở hữu một năng lực kh*ng b* đến mức nào.

Nếu có thể thức tỉnh khả năng này trước kỳ thi đại học hoặc trước kỳ thi CET-4-6 thì tốt biết mấy.

"Xán Nhiên? Sao thế?"

Lục Xán Nhiên lấy lại tinh thần, lập tức trả sách cho Từ Kiều.

Vào khoảnh khắc này, tự nhiên cô nảy sinh ý định thi nghiên cứu sinh.

Tần Băng Sương bất ngờ cầm lấy cánh tay Lục Xán Nhiên, ra hiệu cho cô nhìn sang bên phải: "Nhìn xem ai kìa!"

... Là người đó.

Lương Nguyên Tranh cũng ở đây. Anh đã cởi áo blouse trắng, mặc áo sơ mi màu xám và quần kaki thoải mái. Lục Xán Nhiên để ý anh đã thay quần áo và cả giày, thậm chí còn gội đầu, đổi kiểu chải tóc.

Tần Băng Sương và Từ Kiều vội vàng bưng khay cơm và mang dù đi, né thật xa để tạo cơ hội cho Lục Xán Nhiên.

"Tần Băng Sương nói thấy anh ấy cầm dù. Anh ấy và anh trai mình mỗi người đều có một cây dù đen rất lớn, hai người che chung một chiếc vẫn còn dư dả." Quân sư tình yêu Chúc Hoa Hân gửi tin nhắn thoại trong nhóm, hướng dẫn từng bước: "Hiểu không? Lát nữa cậu đi tới mượn dù của anh ấy. Hai người che chung một chiếc dù, rảo bước trong mưa, để không bị ướt mưa mà không thể không nép sát lại gần nhau... Cơ hội ở chung tuyệt vời như vậy, cậu nhất định phải nắm chắc đấy Xán Nhiên!"

Lục Xán Nhiên căng thẳng: "Lỡ như không nắm chắc được thì sao?"

... Nhóm quân sư tình yêu cảm thấy cô nói rất có lý nên lập tức lấy mất dù của cô rồi nói họ sẽ rời đi ngay. Cái này gọi là liều mình một phen, rút củi đáy nồi, quyết sống quyết chết, trời mưa to phải giật lấy chiếc dù lớn.

Lục Xán Nhiên không có can đảm tiến lên, chỉ lén nhìn trộm Lương Nguyên Tranh đang lấy cơm rồi tìm chỗ ngồi. Dường như anh không để ý đến Lục Xán Nhiên, bưng khay thức ăn, đưa mắt nhìn thẳng, đi lướt qua người cô rồi tiến thẳng về phía sau.

Lục Xán Nhiên dùng khăn giấy lau mồ hôi trong lòng bàn tay, căng thẳng siết chặt tay thành nắm đấm rồi chậm rãi mở ra, năm ngón tay đều đang run lên nhè nhẹ.

Quả nhiên Lương Nguyên Tranh không chú ý đến cô. Hoặc có lẽ có chú ý, nhưng vì cô chỉ là một người đàn em bình thường nên anh lười chào hỏi chăng? Cô muốn tìm một lý do hợp lý hơn để giải thích hành động của anh, ví dụ như hôm nay anh rất mệt, tăng ca đã lâu, dù được nghỉ ngơi buổi chiều thì e rằng vẫn chưa sạc đầy năng lượng hẳn. Lúc con người ta mệt mỏi thì việc chào hỏi và nói chuyện cũng là gánh nặng, kể cả đối với người thân...

Lục Xán Nhiên cố gắng tìm ra thật nhiều bằng chứng để phủ định việc "Lương Nguyên Tranh không nhìn thấy mình". "Không bị nhìn thấy" cũng có nghĩa là hành động nhìn lén của cô lúc nãy vẫn an toàn, nhưng cũng có nghĩa là trái tim anh không nhìn thấy cô.

Lục Xán Nhiên không nhịn được mà lén quay đầu, phát hiện Lương Nguyên Tranh ngồi phía sau cách mình ba hàng ghế, đang cúi đầu ăn cơm. Giữa hai người không có bất cứ ai để che chắn, điều này có nghĩa là cô không thể nhìn lén quá thường xuyên... Hành động quay đầu sẽ quá rõ ràng, quá dễ bị phát hiện, quá lộ liễu và trắng trợn.

Trên đầu anh vẫn trống không.

Lục Xán Nhiên buồn bực ăn cơm xong, do dự mãi mới bưng khay thức ăn lên và thu dọn đũa muỗng. Thậm chí cô còn muốn gây ra tiếng động thật lớn cho Lương Nguyên Tranh phát hiện, ví dụ như vô tình đụng chén đũa vào nhau chẳng hạn, để tạo ra tiếng vang.

Song nền tảng giáo dục và giá trị đạo đức cơ bản không cho phép cô làm như vậy.

Lục Xán Nhiên bưng khay thức ăn đi về phía khu vực để chén dĩa, khi quay đầu lại thì phát hiện Lương Nguyên Tranh vẫn đang ăn. Sức ăn của anh lớn nên lấy rất nhiều cơm, bây giờ chỉ còn một nửa, dựa theo tốc độ ăn của anh thì ít nhất anh phải ăn thêm mười phút nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!