Chương 8: (Vô Đề)

Lục Xán Nhiên nghe lời Lương Nguyên Tranh, xử lý thủ tục nhập viện để theo dõi thêm.

Cô không nói cho ba mẹ biết.

Ảo giác vẫn còn đó. Khi Tần Băng Sương và Từ Kiều đến bệnh viện thăm cô, trên đầu một người hiện "Sao lại xảy ra chuyện này", người còn lại hiện "Sớm biết vậy thì đã đổi quán khác ăn cơm rồi, bé Xán Nhiên đáng thương nhà tôi ơi".

Chúc Hoa Hân cũng gọi điện tới, hùng hổ nói: "Cất kỹ báo cáo xét nghiệm nhé Xán Nhiên, sau này chúng ta sẽ đi khiếu nại chủ quán! Cậu gửi hai tấm hình cho mình trước, để mình đăng lên tường tỏ tình của trường với Tiểu Hồng Thư, tránh cho người khác cũng bị lừa."

Từ Kiều nói: "Cậu với thầy thể dục, chỉ trong ngày hôm qua mà đã có đến hai người ngộ độc thực phẩm. Mình nghe người ta nói cửa hàng bọn họ thường xuyên dùng nguyên liệu nấu ăn không tươi mới. Lúc ông chủ bị đánh, có người ra sau bếp hóng chuyện thì ngửi thấy đồ ăn ôi thiu cả rồi."

Tần Băng Sương: "Vậy lần sau mình đeo khẩu trang lén đi ăn vậy. Mặc dù không vệ sinh, không lành mạnh nhưng vẫn rất ngon."

"Đừng đi ăn nữa." Lục Xán Nhiên nói với Tần Băng Sương, "Cũng đừng lén đi ăn. Có rất nhiều cửa hàng bán đồ ăn ngon, mình có thể đề cử mấy quán cho cậu mà. Đeo khẩu trang có khác gì bịt tai trộm chuông đâu."

Tần Băng Sương kinh ngạc, chột dạ: "Sao cậu biết mình định đeo khẩu trang đi ăn?"

Lục Xán Nhiên một lần nữa xác nhận mình quả thật có "khả năng đọc suy nghĩ", cô nghiêm túc nói: "Mình có thể nhìn thấy suy nghĩ của cậu."

Tần Băng Sương cười phá lên, không cho là vậy: "Thế sao cậu không đọc suy nghĩ của Lương Nguyên Tranh đi?"

Lục Xán Nhiên thành thật: "Mình cũng muốn chứ, nhưng không đọc được."

Cô giục Từ Kiều về thư viện học bài. Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến kỳ thi CET-4-6*, nhóm sinh viên năm ba đều đang nỗ lực hết mình cho kỳ thi nghiên cứu sinh. Mặc dù số lượng chỉ tiêu tuyển sinh tăng lên hằng năm, nhưng số lượng sinh viên đại học cũng ngày càng tăng. Hằng năm, số lượng sinh viên mới tốt nghiệp đăng ký dự thi cũng như số lượng sinh viên tốt nghiệp đăng ký thi lần hai, lần ba cũng tăng lên.

*CET là kỳ thi tiếng Anh đại học được tổ chức tại Trung Quốc, dành cho sinh viên đại học và sau đại học. Cụ thể ở đây nhắc tới kỳ thi CET cấp độ từ 4 đến 6.

Thư viện yên tĩnh, mở điều hòa, lại có tình nguyện viên túc trực giữ gìn trật tự, cấm ăn uống bên trong. Vì vậy từ trước đến nay nơi này luôn là chiến trường của những người chuẩn bị thi công chức hoặc ôn thi cuối kỳ. Từ Kiều đã kiên trì một tháng, ngày nào cũng dậy sớm xếp hàng đến thư viện giành chỗ. Lục Xán Nhiên không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng việc học của cô ấy.

Tần Băng Sương tranh thủ giờ nghỉ trưa để đến đây nên buổi chiều phải về làm việc. Trước khi đi, cô ấy an ủi Lục Xán Nhiên: "Nghĩ tích cực thì, bệnh tình của cậu không nghiêm trọng lắm nên cậu sẽ có nhiều cơ hội ở bên ai đó... Hầy, mình nói như vậy có giống yêu đương mù quáng lắm không?"

Lục Xán Nhiên đáp: "Không đâu, thật ra mình cũng nghĩ như vậy mà."

Tần Băng Sương: "Vậy chết rồi, cậu mới là đứa mù quáng vì tình yêu."

Đang cười thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra, người bước vào trùng hợp chính là "ai đó" – Lương Nguyên Tranh.

Nụ cười của Lục Xán Nhiên lập tức biến mất.

Tần Băng Sương nhìn hai người, cười một tiếng gọi đàn anh rồi trò chuyện.

Lương Nguyên Tranh thản nhiên nói chuyện với cô ấy về tình trạng sức khỏe của Lục Xán Nhiên. Trong lúc đó, bề ngoài Lục Xán Nhiên tỏ ra không để ý nhưng thật ra đang dựng lỗ tai nghe lén, tận dụng mọi thời cơ để nhìn lén, còn vô tình làm rớt một quyển sách bên mép giường.

Tần Băng Sương bị tiếng sách rớt làm giật mình.

Lục Xán Nhiên và Lương Nguyên Tranh đưa tay xuống nhặt gần như cùng một lúc, suýt chút nữa đã chạm phải tay nhau. Một giây trước khi đụng vào mu bàn tay cô, Lương Nguyên Tranh kịp thời thu tay lại, mím môi, siết chặt tay.

Lục Xán Nhiên nhặt sách lên, nói xin lỗi: "Xin lỗi."

"Không sao." Lương Nguyên Tranh nói đùa một câu nhạt nhẽo, "Có làm rơi rớt, hư hỏng sách của bệnh viện thì cũng không sao, không cần bồi thường."

Đáng lẽ lời nói đùa ấy phải rất nhẹ nhàng, nhưng biểu cảm của anh lại nghiêm túc như thể bệnh viện sẽ truy cứu trách nhiệm thật.

Lục Xán Nhiên vẫn luôn nhìn lén đỉnh đầu Lương Nguyên Tranh.

Bên trên không còn xuất hiện trái tim nhỏ màu đỏ.

Sau khi Tần Băng Sương rời đi, Lương Nguyên Tranh mới hỏi thăm phản ứng của Lục Xán Nhiên và dùng nhiệt kế đo nhiệt độ cơ thể của cô.

Nhiệt kế đo trán áp vào đầu Lục Xán Nhiên. Cô thất thần, mải mê nghĩ về mấy ký tự "miệng" hỗn loạn trên đầu anh, trông cứ như đã bị kiểm duyệt che lại*. Giống như trong QQ Music, có một số chữ của dân tộc thiểu số sẽ được hiển thị bằng chữ "miệng".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!