Lục Xán Nhiên không cử động.
Lương Nguyên Tranh cũng không nhúc nhích, gương mặt lạnh lùng, anh tuấn vẫn chẳng có biểu cảm gì như cũ.
Chỉ có trái tim nhỏ màu đỏ trên đầu lại run lên nhè nhẹ như bị bệnh.
"Khó chịu lắm à?" Lương Nguyên Tranh nói: "Anh dẫn em đi..."
"Đàn anh?"
Vì không chắc chắn nên Lục Xán Nhiên lại gọi một tiếng để xác thực suy đoán của mình.
Sau đó cô nhìn thấy trên đầu Lương Nguyên Tranh lại tăng thêm một trái tim.
Lục Xán Nhiên run rẩy đứng dậy: "Hình như em bị ngộ độc thức ăn rồi đàn anh, hôm nay em cứ gặp ảo giác suốt, có vẻ bây giờ còn bị ảo tưởng..."
Lương Nguyên Tranh chỉ mất năm phút để đưa cô đến phòng khám chính xác, năng suất cao hơn bất cứ lần đi khám nào của Lục Xán Nhiên trước đó.
Điện thoại của anh vẫn luôn reo mãi, hầu như lúc nào khoa cấp cứu cũng bận rộn thúc giục anh. Trước khi rời đi, Lương Nguyên Tranh hỏi số điện thoại của cô.
Anh gọi một lần, đợi điện thoại Lục Xán Nhiên reo lên thì mới lạnh mặt nói với cô: "Lưu số điện thoại của anh lại. Nếu lát nữa có chuyện gì thì cứ gọi thẳng cho anh."
Lục Xán Nhiên nói cảm ơn, không chớp mắt nhìn chằm chằm đỉnh đầu anh.
Bên trên vẫn có hai hình trái tim màu đỏ đang nhảy nhót như cũ.
Ngoài ra thì chẳng có gì hết.
Bác sĩ hỏi Lục Xán Nhiên thời gian dùng bữa và tình trạng cụ thể. Đối với một bác sĩ thâm niên thì bệnh nhân ăn phải nấm độc chẳng hiếm, mùa nấm hằng năm có vô số người.
So với cả đông người nôn mửa, la hét, bỏ trốn, ngất xỉu và thậm chí bị đưa vào phòng hồi sức tích cực thì Lục Xán Nhiên nói năng mạch lạc, không có phản ứng khác nghiêm trọng đã là bình thường lắm rồi.
Vì cô dùng bữa đã lâu nên không còn dấu vết của nấm, cô lại không biết mình đã ăn loại nấm gì nên rửa ruột và uống thuốc giải độc đều không có tác dụng. Cuối cùng, bác sĩ đành cho Lục Xán Nhiên xét nghiệm máu và truyền hai bình nước biển.
Cũng may báo cáo xét nghiệm máu cho thấy phần gan không bị tổn thương. Vì Lục Xán Nhiên đi khám bệnh một mình, lại có khả năng đã ăn trúng nấm độc nên được sắp xếp truyền nước ở phòng cấp cứu.
Bác sĩ chỉ có thể khuyên cô uống nhiều nước để chuyển hóa chất thải nhanh hơn.
Trong phòng cấp cứu không nhiều người, có y tá theo dõi tình hình trực tiếp. Mặc dù đã truyền nước được nửa bình nhưng Lục Xán Nhiên vẫn không phớt lờ những dòng bình luận dồn dập hiện ra trên đầu y tá được, toàn là mấy chuyện hóng hớt kỳ lạ ở bệnh viện.
May thay Lương Nguyên Tranh đã mở cửa bước vào, nếu không Lục Xán Nhiên sẽ bị ép xem hết câu chuyện loạn luân mà y tá bắt gặp về một bác sĩ khoa chỉnh hình nào đó hôn môi em gái mình trong phòng khám.
Lương Nguyên Tranh cắt ngang dòng bình luận hóng chuyện của cô y tá. Vào khoảnh khắc y tá xoay người, Lục Xán Nhiên nhìn thấy mấy dòng "Đẹp trai quá, đẹp trai quá" trên đầu cô ấy.
Trái tim Lục Xán Nhiên đập thình thịch vì gu thẩm mỹ của mình được tán đồng.
"Bác sĩ Lương." Y tá hỏi: "Tăng ca suốt đêm rồi, vẫn còn bận à?"
"Ừm." Lương Nguyên Tranh cầm lấy cuốn sổ bên mép giường Lục Xán Nhiên, mở ra xem báo cáo xét nghiệm và số liệu nhiệt độ cơ thể, huyết áp, nhịp tim của cô, "Hôm nay khoa cấp cứu có khá nhiều bệnh nhân, lát nữa tôi mới tan làm... Vẫn bình thường chứ?"
Lục Xán Nhiên rất muốn trả lời là không bình thường thay cô y tá, bởi vì lúc này, bình luận trên đầu y tá đã biến thành "Chết mất thôi, bác sĩ Lương đẹp trai như vậy nhưng sao nghiện tăng ca quá. Làm gì có người bình thường nào thích tăng ca. Hèn gì đến bây giờ anh ấy vẫn chưa có bạn gái".
"Tất cả đều bình thường." Y tá cười nói: "Khả năng trao đổi chất của người trẻ mạnh mà."
Bình luận trên đầu cô ấy: [Ui cha~ Hai người có quan hệ gì thế?]
"Còn gặp ảo giác không?" Lương Nguyên Tranh đặt cuốn sổ xuống, nhìn Lục Xán Nhiên, "Có phản ứng nào khác... Sao mặt em đỏ vậy?"
"Không, không có gì." Lục Xán Nhiên lắp bắp: "Em thấy hơi nóng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!