Chương 6: (Vô Đề)

Từ Kiều: "Đó là do bọn họ nấu ăn ngon, còn cậu là một con nhóc háu ăn."

Từ Kiều: "Thức ăn ngon nên muốn ăn là chuyện bình thường thôi. Không thể ăn nhưng vẫn muốn ăn thì mới do bỏ thêm vỏ anh túc."

Từ Kiều: "Sao thế Xán Nhiên? Đau bụng hả?"

Lục Xán Nhiên: "Mình cảm thấy đầu óc hơi khó chịu."

Cô trượt xuống danh sách bạn bè, ảnh đại diện của Lương Nguyên Tranh cứ tỏa ra bong bóng màu hồng, như thể đang thúc giục cô hãy mau ấn vào và gửi tin nhắn.

Đầu óc Lục Xán Nhiên càng khó chịu hơn.

Mấy cô bạn đều có việc riêng nên Lục Xán Nhiên không muốn làm phiền bọn họ, tự chạy tới bệnh viện trực thuộc trường đại học.

Cô thận trọng đặt lịch hẹn với một bác sĩ khác..... Lỡ như ảo giác mạnh lên, khiến cô bắt đầu nói năng bậy bạ thì sao?

... Ăn nấm độc gặp ảo giác chỉ là chuyện nhỏ thôi, bị phát hiện cô yêu thầm Lương Nguyên Tranh thì mới là chuyện lớn.

Đang thời kỳ chuyển mùa từ xuân sang hè nên bệnh viện chật kín người bị cảm sốt và khó chịu dạ dày. Càng nhiều người thì những dòng bình luận càng dày đặc, chẳng khác gì sự tra tấn đối với Lục Xán Nhiên.

Tại quầy tiếp nhận bệnh nhân, Lục Xán Nhiên ngồi trên ghế chờ, bên trái là một cặp đôi trẻ âu yếm nhau vô cùng ngọt ngào. Ngoài miệng, cậu trai dịu dàng gọi "Em yêu ơi", bình luận trên đầu là "Xấu hổ quá", còn trên đầu cô gái kia là dòng bình luận "Đồ móng heo, tay ấm quá, đúng là chàng trai ấm áp".

Một y tá đẩy cụ già ngồi xe lăn đi ngang qua, trên đầu cô y tá tuổi trẻ mơn mởn là "Trực ca đêm liên tục một tháng, không chịu nổi nữa rồi, không biết khi nào mới được tăng tiền trợ cấp đây", trên đầu cụ già yếu ớt là "Lương hưu tháng này nhiều quá, mình không tiêu hết được, phải chia cho bọn nhỏ thế nào nhỉ".

Lục Xán Nhiên thẫn thờ bị ép phải xem những dòng bình luận ồn ào xung quanh. "Đau quá", "Mắc ỉa ghê", "Sao lâu thế", "Sao ai cũng vào khoa cấp cứu vậy, ai không gấp thì làm ơn đến phòng khám thường đi, tôi chịu không nổi nữa rồi", "Cứu tôi với, tôi không muốn chết, tôi còn trẻ mà"...

Một bác sĩ vội vàng lướt ngang, ngay cả trên cây bút bi trong túi trước ngực anh ta cũng có dòng chữ nhỏ... "Bé là bút của trưởng khoa Tiết! Mau trả bé cho trưởng khoa Tiết đi! Tháng này anh ấy đã làm mất mười bảy cây bút rồi đấy!"

Điên rồi.

Cô bé có dòng chữ "Hu hu toán khó quá đi" trên đầu ngồi bên phải cô đang cúi đầu làm bài tập, trong tay cầm một chiếc bút chì. Cô bé ủ rũ một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Lục Xán Nhiên.

"Chị ơi." Cô bé cất giọng lanh lảnh, "Chị có thể xem giúp em bài này nên chọn đáp án nào không?"

Lục Xán Nhiên cúi đầu nhìn thử.

Trước khi cô kịp đọc kỹ câu hỏi và các đáp án thì dấu gạch chéo đỏ và dấu tích đúng đã lập tức xuất hiện trên mấy chữ A, B, C, D...

A: Đáp án gây xao nhãng.

B: Đáp án gây xao nhãng.

C: Chọn bé nè, bé mới là chính xác nhất!

D: Đáp án gây xao nhãng.

Lục Xán Nhiên cố gắng phớt lờ những bình luận ồn ào để đọc đề bài, đó là một câu tìm X đơn giản. Cô chỉ mất hai giây để tính ra đáp án rồi nói với cô bé: "Chọn C."

Khung bình luận trên đầu cô bé lập tức hóa thành một con gà con vàng vui vẻ: "Em cảm ơn chị ạ."

Một người đàn ông bỗng đưa tay giật lấy đề thi, đen mặt khẽ nói cảm ơn rồi kéo cô bé đi mất.

Lục Xán Nhiên sửng sốt.

Bình luận trên đầu người đàn ông trung niên toàn những lời chửi tục. "Làm màu, sinh viên mà giải toán tiểu học làm gì, ảnh hưởng việc học của con gái tao, con chó".

Cô bé bị dọa sợ, con gà con vui vẻ trên đầu hóa thành con cá sấu khóc thút thít.

Xung quanh có rất nhiều người. Ban đầu Lục Xán Nhiên định tranh luận, nhưng thấy cô bé bị kéo đi thì lại nghĩ, nếu mình lên tiếng thì liệu người đàn ông trung niên đó có giận chó đánh mèo lên con gái ông ta không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!